“Anh rõ tiền Nam Hướng Tiền bán bà đều đang trong tay bà !”
Chỗ đó ít nhất cũng mấy trăm đồng!
Có tiền , thể đuổi Hà Kim Quế , cưới thêm một cô vợ trẻ sinh cho một đứa con trai.
Như , sẽ ai còn nhạo chuyện đây từng con rể ở rể cho góa phụ Lưu nữa.
Góa phụ Lưu cũng là hạng rẻ mạt, Nam Hướng Dương thầm “phỉ nhổ" trong lòng, mới khỏi mấy ngày mà bà tuyển thêm một tên khác về ở rể .
Nghĩ , Nam Hướng Dương càng sức lục tìm tiền hơn.
“Ăn cơm thôi."
Một giọng chút âm điệu vang lên lưng, khiến Nam Hướng Dương giật nảy .
Anh trở tay tát một cái, đ-ánh lệch cả đầu Hà Kim Quế:
“Cô hù ch-ết ai hả?"
Anh giận dữ quát:
“Chẳng lẽ cô hù ch-ết , rước mấy thằng nhân tình dân núi của cô về nhà?
Hả?"
“ cho cô , cô sớm dẹp bỏ cái ý định đó !"
“Cái nhà dù phán cho cô thì nó cũng vẫn mang họ Nam!"
Nam Hướng Dương đây tuy cũng đụng tay việc nhà, lời cũng ít, nhưng đối xử với Hà Kim Quế vẫn khá .
Lúc Hà Kim Quế bận tối mày tối mặt, thỉnh thoảng cũng sẽ phụ một tay.
Bây giờ, Nam Hướng Dương biến thành một khác.
Chỉ thể , cả hai vợ chồng chi cả nhà họ Nam khi trải qua biến cố, tâm tính đều đổi.
Hà Kim Quế phản ứng gì với lời của Nam Hướng Dương, chỉ đờ đẫn lặp một câu:
“Ăn cơm thôi." xuống cạnh bàn ăn, cầm bát đũa chuẩn ăn cơm.
“Chát!"
Nam Hướng Dương hất văng bát đũa tay Hà Kim Quế:
“Ông cho cô ăn ?"
“Cút sang một bên cho ông!"
Nói xong, mặc kệ Hà Kim Quế phản ứng , cầm bát đũa bắt đầu lùa cơm thức ăn đầy miệng.
Vừa ăn, thầm oán trách:
“Mụ đàn bà thối tha thà bỏ tiền mua đồ ăn thức uống ngon lành chứ nhất quyết chịu đưa tiền cho , thật là đáng ch-ết!”
Anh nuốt miếng thịt trong miệng:
“Thức ăn ngon thế mà ăn cứ thấy mùi vị quái lạ, mụ đàn bà thối chắc dồn hết tâm tư mấy thằng đàn ông hoang !”
Đang ăn, đột nhiên cảm thấy bụng đau quặn như sóng cuộn biển gầm.
“Cô!"
Nam Hướng Dương chỉ Hà Kim Quế, “Tiện nhân, cô hạ độc trong cơm ?"
Hà Kim Quế lắc đầu.
Nam Hướng Dương trong lòng định thần một chút, chắc là mụ vợ thối rửa rau sạch nên mới đau bụng thôi.
Không , nhà vệ sinh một chuyến là hết.
Anh gượng dậy chuẩn ngoài, thì thấy giọng của Hà Kim Quế vang lên đầy âm hiểm lưng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-507.html.]
“Trong cơm, hạ độc, trong rau cũng ."
“Độc, hạ ở trong thịt."
Bà thản nhiên bổ sung một câu, lạnh lùng Nam Hướng Dương “rầm" một tiếng ngã nhào xuống đất.
“Vợ, vợ ơi, cô cứu với, hứa sẽ đối xử với cô, thề!"
Bụng Nam Hướng Dương bắt đầu đau quặn thắt, từng ngụm m-áu lớn trào từ miệng.
“Chẳng ngày nào cũng nhớ nhung mấy gã dân núi đó ?"
Hà Kim Quế với vẻ mặt vô cảm, “ quả thực ngày nào cũng nhớ đến họ."
“ nhớ họ ch-ết quách cho !"
Hà Kim Quế nở nụ thần kinh, “Chẳng hỏi , sống cùng họ là cảm giác thế nào ?"
“Hỏi thì ý nghĩa gì chứ?"
Bà “hê hê" vài tiếng, “Tự xuống đó mà hỏi họ ."
Nam Hướng Dương ý tứ trong lời của Hà Kim Quế dọa cho khiếp sợ thực sự, nôn một ngụm m-áu:
“Cô, cô g-iết họ ?"
“ , cỏ độc là lén lấy từ chỗ đám dân núi đó."
Đêm đầu tiên Hà Kim Quế bán cho dân núi, đám dân núi đó bảo bà rằng cỏ Ô Liêm độc tính cực mạnh, dặn bà hái rau dại, lúc nấu cơm nhất định cẩn thận phân biệt.
Sau đó, cây cỏ Ô Liêm dùng “vật liệu dạy học" đó Hà Kim Quế lén giấu .
Bà ngờ công an tìm thấy bà nhanh đến thế.
Lúc đó, bà nấu xong cơm tối, đợi mấy cha con em dân núi về ăn .
Công an ban đầu dự định đưa cả bà và đám dân núi , nhưng trong ngôi làng hẻo lánh sâu trong núi đó, tất cả dân núi đều hung hãn và đoàn kết, hơn nữa nhà mua vợ chỉ một nhà.
Công an cùng lúc giải cứu tất cả , đưa đám dân núi là chuyện thể.
Đám dân núi sẽ vì họ là công an mà khách sáo với họ .
Đặc biệt là mấy lão dân núi lớn tuổi, tay đều lăm lăm s-úng săn.
Cuối cùng, đôi bên cùng lùi một bước, công an đưa Hà Kim Quế , còn đám dân núi, họ đụng .
Họ dự định khi về sẽ hợp tác với quân đội đóng quân ở trấn Thanh Sơn để cùng giải cứu những phụ nữ bán rừng sâu, đưa đám dân núi xuống núi xử lý theo pháp luật.
Sau đó, cả nhà dân núi đó ăn cơm Hà Kim Quế nấu tối hôm đều ch-ết sạch.
Cũng thật mỉa mai, nếu lúc đó họ theo công an xuống núi thì chắc chắn giữ mạng .
Hà Kim Quế cứ thế ăn rau, kể chuyện g-iết một cách bình thản như đang kể chuyện phiếm.
Nam Hướng Dương hối hận quá, sớm Hà Kim Quế trở nên hắc hóa biến thái như , dám vuốt râu hùm mãi thế.
Chẳng chỉ là chút việc nhà thôi ?
Anh mà!
Hồi ở nhà góa phụ Lưu, tất cả việc đều do bao thầu hết đấy thôi!
Anh , sẽ cùng Hà Kim Quế sống t.ử tế, tất cả việc nhà sẽ lo hết, nhưng phát hiện cổ họng như thứ gì đó chặn , tài nào thốt lên lời nữa.
Tiếp đó, mất khả năng hô hấp, đôi mắt trợn trừng dần dần mất thần sắc.
Hà Kim Quế nuốt miếng rau cuối cùng, Nam Hướng Dương, đờ đẫn :
“Hóa mấy kẻ đáng ch-ết ch-ết một cách đau đớn như , thật ."
Bà bình tĩnh thu dọn bát đũa bàn sạch sẽ, “vô tình" vỡ cái bát sứ thô đựng thịt.