Xuyên thành nhóm đối chiếu của nữ chính trong văn thập niên - Chương 460

Cập nhật lúc: 2026-02-28 09:40:36
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thạch Sương và bắt đầu nướng thịt .”

 

Tay nghề nướng thịt của cô là học từ Vân Sênh mà .

 

Thế nên Vân Sênh, dù đang lệch hướng, nhưng khi ngửi thấy mùi thịt nướng quen thuộc, thể sáng mắt lên mà theo mùi hương tìm tới chứ?

 

Chắc chắn là tìm tới !

 

“Chị Thạch Sương, quả nhiên là chị!"

 

Vân Sênh Thạch Sương đang mệt mỏi lật con gà nướng, cất tiếng chào hỏi.

 

“Vân Sênh!"

 

Thạch Sương quẳng con gà nướng trong tay lòng Lạc Hưng Nghiệp, nhanh nhẹn dậy, chạy nhanh về phía Vân Sênh.

 

Lạc Hưng Nghiệp mà thấy tốc độ của Thạch Sương nhanh hơn lúc bọn họ chạy trốn đó nhiều lắm!

 

Thạch Sương:

 

...

 

Chi bằng đoán thử xem, tại lúc chạy trốn chạy nhanh, hả?

 

Lạc Hưng Nghiệp yếu ớt:

 

...

 

Được , là để kéo theo .

 

“Vân Sênh, em, em ở đây?

 

Em đến tìm chị ?"

 

“Chị gây thêm phiền phức cho em ."

 

Vân Sênh thầm nghĩ, cũng may, tuy rắc rối một chút nhưng tìm thuận lợi .

 

Đêm qua cô còn thu ít thiên tài địa bảo nữa.

 

Nói chung là cô lời to .

 

“Không , tìm chị là ."

 

Vân Sênh , “Em nhận điện thoại của Đoạn Bách, chị mất tích, thật sự giật cả đấy."

 

“Em tới tỉnh Vân cũng là thử vận may thôi."

 

“Cũng may, vận khí em tệ, tìm chị."

 

Gà nướng:

 

...

 

Không, hai vốn duyên, tất cả là nhờ sự hy sinh của !

 

Thạch Sương kéo Vân Sênh xuống, tò mò con mèo trong lòng cô.

 

“Đây là Tiểu Bạch, em nuôi đấy."

 

Vân Sênh nắm lấy cái móng nhỏ của Tiểu Bạch vẫy vẫy với Thạch Sương.

 

“Tiểu Bạch, tên thật đấy!"

 

Thạch Sương bắt đầu khen lấy khen để, “Rất hợp với nó."

 

“Tiểu Bạch thật xinh , chị từng thấy con mèo nhỏ nào xinh thế bao giờ."

 

Vân Sênh tươi Thạch Sương khen Tiểu Bạch.

 

“Cái đó, gà nướng chín , ăn ?"

 

Lạc Hưng Nghiệp nhỏ giọng ngắt lời khen ngợi của Thạch Sương.

 

“Vị là?"

 

Vân Sênh thuận thế hỏi.

 

“Đây là Lạc Hưng Nghiệp, chị chính vì mới kịp lên tàu hỏa, kẹt ở đây đấy."

 

Thạch Sương trả lời câu hỏi của Vân Sênh , đó nhận lấy con gà nướng, xé cái đùi gà lớn đưa cho Vân Sênh:

 

“Vân Sênh, thử tay nghề của chị xem tiến bộ nào."

 

“Cảm ơn chị."

 

Vân Sênh ăn sáng trong gian , nhưng cô lâu ăn gà nướng, cũng nhớ cái vị nên từ chối.

 

Thạch Sương :

 

“Đừng khách khí, cách nướng gà còn là em dạy chị mà."

 

Nói xong, cô xé cái đùi gà còn , phần gà nướng còn thì đưa cho Lạc Hưng Nghiệp.

 

Lạc Hưng Nghiệp sớm đói bụng, đón lấy con gà nướng ngoạm một miếng lớn:

 

“Ngon quá!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-460.html.]

 

“Ừm, ăn hết ."

 

Thạch Sương hờ hững .

 

“Vân Sênh, em đường chắc mệt lắm nhỉ?"

 

“Cũng bình thường thôi ạ, Tiểu Bạch ở bên cạnh nên thấy mệt lắm."

 

Vân Sênh thật, “Chị kể em chuyện khi chị rời khỏi quê Đoạn Bách ."

 

Thạch Sương nuốt miếng gà nướng trong miệng, kể từ đầu đến cuối chuyện ở chung với Đoạn Bách.

 

“Mẹ của Đoạn Bách mặt em và mặt Đoạn Bách là hai bộ mặt khác .

 

Em thể nhịn mãi tay, đó đều là vì em cải tà quy chính, tôn lão ái ấu (kính già yêu trẻ) đấy."

 

“Chậc, Đoạn Bách mưu tính cái gì chứ?"

 

Vân Sênh c.ắ.n một miếng đùi gà lớn, nhai kỹ nuốt xuống, “Mưu tính Đoạn Bách cưới vợ ?"

 

hỏi tiếp:

 

“Vậy đó thì ?"

 

“Chuyện của chị và vị đồng chí Lạc là thế nào?"

 

Thạch Sương kể từ lúc lên tàu hỏa chút u buồn thương cảm bắt đầu .

 

“Trải qua vụ bà Đoạn Bách , chị thông suốt ."

 

Thạch Sương ném xương gà đống lửa, tiếp, “Từ xưa chồng nàng dâu là thiên địch, câu lý đấy."

 

“Em cũng chị tính khí , nhỡ gặp chồng đều cái kiểu như Đoạn Bách, chị dám đảm bảo thể nhịn mãi tay ."

 

“Em xem, chị lấy chồng để gì chứ?"

 

“Để thêm cơm cho một cả một đại gia đình?"

 

“Để giặt thêm quần áo cho một cả một đại gia đình?"

 

“Hay là để rước thêm một vị bề về nhà ngày ngày chị tức phát nghẹn?"

 

Vân Sênh gật đầu đồng tình sâu sắc:

 

“Hiện tại các cô vợ trẻ lấy chồng chẳng đều trải qua như ?"

 

“Nếu thì câu 'Làm dâu nhiều năm mới thành chồng' chứ?"

 

Vân Sênh cảm thán.

 

Thạch Sương gật đầu lia lịa, thầm nghĩ, Vân Sênh quả nhiên lợi hại, võ công giỏi, thu-ốc giỏi, nuôi mèo cũng giỏi, ngay cả quan hệ chồng nàng dâu cũng thấu triệt như , thế thì càng lợi hại hơn !

 

Ngưỡng mộ!

 

“Em quá đúng, nên chị quyết định kết hôn nữa!"

 

Thạch Sương xong liền phản ứng của Vân Sênh, nếu Vân Sênh thấy ý nghĩ của cô đúng thì cô sẽ lập tức rút ngay!

 

Vân Sênh gật đầu:

 

“Thế cũng mà, chị nghĩ kỹ chứ?"

 

Thạch Sương thấy Vân Sênh cũng ý tán thành, mặt lộ vẻ vui mừng, lập tức gật đầu:

 

“Nghĩ kỹ ."

 

mà, chị sinh một đứa con."

 

Vân Sênh:

 

...?

 

“Chị kết hôn nhưng con?"

 

Vân Sênh xác định nữa.

 

."

 

“Vậy chị...?"

 

Làm mà sinh?

 

“Đến lúc đó chị tìm một đàn ông cần chịu trách nhiệm là ."

 

“Như cũng ."

 

Vân Sênh trầm ngâm .

 

Thạch Sương tiền năng lực, nuôi một đứa trẻ cũng áp lực gì, cô lý do để phản đối.

 

Lạc Hưng Nghiệp nãy giờ vẫn im lặng hóng hớt, , im lặng ăn gà, Thạch Sương tìm sinh con thì động tác khựng một chút.

 

Anh bỗng nhiên xen một câu:

 

“Vậy nhỡ khi cô con, đến tranh giành với cô thì ?"

 

 

Loading...