Xuyên thành nhóm đối chiếu của nữ chính trong văn thập niên - Chương 452

Cập nhật lúc: 2026-02-28 09:40:28
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Alo?”

 

“Vân Sênh, là Đoạn Bách, Thạch Sương liên lạc với em ?”

 

“Thạch Sương?

 

Chị cùng về quê ?”

 

“Cô ... hòa hợp với , nên về kinh thành một bước .”

 

“Anh hiện đang gọi điện thoại cho em từ nhà khách mà cô từng ở, nhân viên ở đó Thạch Sương từng .”

 

“Chị liên lạc với em.”

 

Vẻ mặt Vân Sênh trở nên nghiêm túc.

 

Thạch Sương nếu về đến kinh thành thì thể liên lạc với cô.

 

Cho nên, hoặc là Thạch Sương khi rời khỏi nhà Đoạn Bách vẫn lập tức về kinh thành, hoặc là chị xảy chuyện !

 

Rõ ràng, Đoạn Bách ở đầu dây bên cũng nghĩ như .

 

Thạch Sương là trưởng thành, còn là một trưởng thành khả năng tự vệ thấp, Vân Sênh cách nào lời trách móc Đoạn Bách hộ tống Thạch Sương về kinh thành suốt chặng đường.

 

thái độ của cô đối với Đoạn Bách rốt cuộc lạnh nhạt nhiều.

 

“Cứ giả sử là khi rời khỏi nhà , Thạch Sương thẳng đến ga tàu hỏa.”

 

Vân Sênh , “Anh hãy dựa theo thời gian đó ngóng xem tàu hỏa đến ga kinh thành lúc nào.”

 

“Còn mấy chuyến tàu đó nữa, nhất cũng nên ngóng một chút.”

 

“Được, ngóng ngay.”

 

“Vậy em đợi điện thoại của .”

 

Gác máy xong, Vân Sênh vuốt lông Tiểu Bạch, trong lòng chút lo lắng cho Thạch Sương.

 

Thạch Sương cô thế cô, cô còn , hỏi ai về tung tích của chị .

 

Vân Sênh bên cạnh máy điện thoại đợi điện thoại của Đoạn Bách, đồng thời suy nghĩ xem Thạch Sương rốt cuộc là gặp chuyện là giữa đường việc nên xuống tàu.

 

Theo hiểu của cô về Thạch Sương, khi rời khỏi nhà Đoạn Bách, xác suất lớn là chị thẳng đến ga tàu hỏa, chứ đó đợi Đoạn Bách đến dỗ dành.

 

Vậy thì Thạch Sương rốt cuộc ?

 

Không lâu , Đoạn Bách gọi điện .

 

“Thế nào ?

 

Anh ngóng ?”

 

Vân Sênh hỏi.

 

“Trong thời gian từ lúc Thạch Sương rời khỏi quê đến lúc lên tàu về bắc, chỉ một chuyến tàu duy nhất chạy đến kinh thành.”

 

“Nếu Thạch Sương rời khỏi quê , thì chắc chắn đến kinh thành từ lâu .”

 

“Sau khi rời khỏi nhà , hai liên lạc với nữa ?”

 

Vân Sênh hỏi.

 

Đoạn Bách hổ thẹn :

 

.”

 

“Em , hãy cho em hiệu chuyến tàu mà chị thể .”

 

Vân Sênh lấy giấy b.út từ trong gian ghi con mà Đoạn Bách cho cô.

 

“Em , nhé, tạm biệt!”

 

Vân Sênh đợi Đoạn Bách kịp phản ứng cúp điện thoại.

 

với Tiểu Bạch:

 

“Tiểu Bạch , cùng chị đến ga tàu hỏa một chuyến, chúng ngóng tin tức của bạn chị nhé.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-452.html.]

Nói xong, cô bế Tiểu Bạch lên xe.

 

Không vì thỉnh thoảng Vân Sênh đưa Tiểu Bạch gian, là do sự cộng hưởng của thiên tài địa bảo trong viên Trường Thọ mà Tiểu Bạch linh tính.

 

Vân Sênh thường xuyên cảm thấy nó thể hiểu lời cô .

 

Có Tiểu Bạch xong, Vân Sênh cảm thấy bản nhiều hơn hẳn.

 

Đặt Tiểu Bạch lên ghế phụ, Vân Sênh dặn dò Tiểu Bạch cử động, Tiểu Bạch quả nhiên im phăng phắc ghế phụ, như thể một vị tướng quân nhỏ sắp xuất chinh.

 

Đoạn Bách gác máy, thanh toán cước điện thoại, lời cảm ơn với nhân viên nhà khách xong, liền chuẩn lái xe đến ga tàu hỏa tìm .

 

Sau khi đến ga tàu hỏa kinh thành, Vân Sênh trực tiếp đến phòng cảnh sát đường sắt hỏi xem chuyến tàu mà Thạch Sương suốt quãng đường đều chạy bình thường ?

 

Giữa đường xảy tình huống bất ngờ nào ?

 

Cảnh sát đường sắt lúc đầu căn bản thèm để ý đến Vân Sênh.

 

Đợi Vân Sênh tự báo gia môn, lôi danh tiếng nhà họ Vân , họ mới bắt đầu trả lời câu hỏi của cô một cách nghiêm túc và cung kính.

 

“Chuyến tàu đó tình huống bất ngờ lớn nào, ngược giữa chừng một tên trộm trộm ba lô của một thanh niên bắt quả tang.”

 

đó chỉ là một vụ xô xát đơn giản, cảnh sát đường sắt nhanh ch.óng giải quyết xong vấn đề.”

 

“Vụ việc xảy ở gần ga nào thế ạ?”

 

Vân Sênh hỏi.

 

“Để kiểm tra ghi chép, xin đợi một lát.”

 

“Vâng, đa tạ .”

 

Không lâu , cảnh sát đường sắt cầm một cuốn sổ ghi chép dày cộp , lật xem với Vân Sênh:

 

“Chuyến tàu đó đó chạy bình thường, đến ga đúng giờ.”

 

“Có , chuyến tàu chạy thẳng, vòng qua phía tỉnh Vân một đoạn, vụ hỗn loạn đó chính là xảy ở gần đó.”

 

Cảnh sát đường sắt .

 

“Cảm ơn , phiền quá.”

 

Vân Sênh xong, liền lái xe về nhà.

 

Thạch Sương là một tay cô kéo từ bóng tối, phía tỉnh Vân bên đó giáp với Tam Giác Vàng, Vân Sênh chút lo lắng, Thạch Sương mãi vẫn , liệu liên quan đến những chuyện đó ?

 

Suy nghĩ một hồi, Vân Sênh vẫn quyết định tỉnh Vân một chuyến.

 

Quay về phòng, cô lấy chiếc vali nhỏ, xếp mấy bộ quần áo thường ngày xách vali xuống lầu.

 

“Mẹ ơi, con tỉnh Vân một chuyến ạ.”

 

Vân Sênh với Đường Minh Lệ đang sang với vẻ thắc mắc.

 

“Sao tự nhiên tỉnh Vân thế, chuyện gì xảy ?”

 

Đường Minh Lệ đặt cuộn len đang đan dở xuống, hỏi.

 

“Là Thạch Sương ạ, Đoạn Bách gọi điện đến, là chị thể mất tích .”

 

“Lại là mất tích?”

 

Đường Minh Lệ thốt , đó bà chút áy náy :

 

“Ý là, Thạch Sương chẳng giỏi ?

 

Sao chị cũng mất tích ?”

 

“Cho nên, con định tìm chị ?”

 

Thấy Vân Sênh gật đầu, vẻ mặt Đường Minh Lệ liền chút vui:

 

“Sao cảm thấy những xung quanh con hễ chuyện là con đều cứu dập lửa thế ?”

 

Vân Sênh “phì ” một tiếng, đặt vali xuống, khoác tay Đường Minh Lệ:

 

“Thạch Sương từng cứu , con với chị từng kề vai sát cánh chiến đấu, chị chuyện, con cũng thể khoanh tay .”

 

 

Loading...