“Cố Văn Trăn tất nhiên , nhưng cố chấp, căn bản ngăn cản .”
Hay là, sâu thẳm trong lòng cũng một tia mong đợi nào đó ?
Mong đợi điều gì chứ?
Tất nhiên là mong đợi xem thuyết phục Vân Sênh tiếp tục thực hiện hôn ước .
Cố Văn Trăn nhắm mắt , trong đầu là cảnh tượng nhốt trong ngục tối thấy ánh mặt trời, Vân Sênh gọi tỉnh và cứu thoát.
Thái độ của đối với Vân Sênh dần dần đổi.
Vài ngày , tình trạng của Cố Văn Trăn định, thể xuất viện bất cứ lúc nào.
Văn Sơ Vũ liền với Cố Văn Trăn rằng, bà hiếm khi mới đến kinh thành một chuyến, ngoài dạo một chút, bảo việc gì thì gọi y tá, bà sẽ về sớm nhất thể.
Cố Văn Trăn Văn Sơ Vũ đại khái là tìm Vân Sênh, ngăn, nhưng ngăn, cho và Vân Sênh một cơ hội.
Sau khi Văn Sơ Vũ , Cố Văn Trăn giường thẫn thờ.
Anh kìm mà nghĩ, nếu lúc đầu rời đêm tân hôn, thì và Vân Sênh, bây giờ là vợ chồng thực sự ?
Nghĩ xong những điều , chút khinh bỉ chính .
Lúc đầu, rõ ràng là chính coi trọng Vân Sênh nên mới mượn cớ thực hiện nhiệm vụ để rời .
Đây đúng là gió tầng nào gặp mây tầng nấy .
Cố Văn Trăn năm xưa đối với Vân Sênh lạnh nhạt thờ ơ, Vân Sênh ngày nay là sự tồn tại mà Cố Văn Trăn thể với tới .
Vân Sênh gần đây một sở thích mới, đó là dạo khắp nơi để tiêu cơm và thư giãn.
Hôm nay, tay cô cầm một nắm ngũ cốc thô, vẫn như thong dong đến công viên nhỏ gần khu đại gia đình để cho mấy con mèo ch.ó hoang ăn, thỉnh thoảng cũng chim ch.óc bay tới mổ thức ăn.
Vân Sênh quan tâm những điều đó, cô tìm một nơi sạch sẽ đặt ngũ cốc xuống, lấy từ trong gian một chiếc bánh bao để khá lâu bẻ vụn , đó từ xa, những con vật nhỏ chạy tới ăn.
“Nam Sênh."
Một giọng nữ khàn khàn vang lên bên tai Vân Sênh.
Vân Sênh lúc đầu phản ứng kịp đó đang gọi .
Dẫu , cái tên Nam Sênh từ lâu là quá khứ .
Cho đến khi giọng đó gọi một tiếng:
“Nam Sênh." còn tăng âm lượng lên, Vân Sênh mới nhận , đang gọi .
Cô dời tầm mắt khỏi những con vật nhỏ đang vui vẻ ăn uống, sang bên cạnh.
Là một phụ nữ trung niên quen đang gọi cô.
“Bà là?"
Vân Sênh thắc mắc hỏi.
“Ta là của Văn Trăn."
Văn Sơ Vũ tỏ giữ kẽ, đợi Vân Sênh khi phận của bà sẽ nhiệt tình mời bà xuống.
Vân Sênh tuy giỏi quan sát sắc mặt như Đường Phái, nhưng thái độ của khác đối với cô đại khái thế nào, cô vẫn thể nhận .
Tuy nhiên, Văn Sơ Vũ đây cứu cô, bất kể ơn cứu mạng trả , cũng bất kể thái độ hiện tại của đối phương thế nào, lễ tiết cơ bản, Vân Sênh sẽ bỏ qua.
Cô dậy khỏi chỗ :
“Hóa là dì Văn, bao năm gặp, sức khỏe của dì vẫn chứ?"
Văn Sơ Vũ mỉm nhạt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-445.html.]
“Ta sống cũng tạm ."
Bà xuống ghế, hiệu chỗ trống bên cạnh, với Vân Sênh:
“Ngồi ."
“Dạ thôi, lâu , chút mỏi, con một lát."
Vân Sênh mỉm trả lời.
Vừa lời hành động của Vân Sênh Văn Sơ Vũ bất ngờ , biểu hiện hiện tại của Vân Sênh càng khiến bà hiểu rõ hơn rằng, Vân Sênh từ lâu còn là đứa trẻ đáng thương Nam Hướng Dương tùy ý vứt bỏ của mười mấy năm nữa.
“Nam Sênh ."
“Dì Văn, con tên là Vân Sênh."
Vân Sênh thái độ , nghiêm túc :
“Dì đến để chăm sóc Cố Văn Trăn đúng ?"
“Dì thể con ở kinh thành, thể thuận lợi tìm thấy con, chắc hẳn dì chuyện con đổi họ chứ?"
Văn Sơ Vũ cho đến bây giờ vẫn cứ mở miệng là một câu “Nam Sênh", hoặc là dùng ân tình năm xưa để khống chế cô, hoặc là từ trong lòng vẫn coi cô là đứa trẻ đáng thương mà coi thường cô.
Vậy thì Vân Sênh cứ trực tiếp nhắc nhở thôi.
Vân Sênh bây giờ tai thính mắt tinh, tất nhiên thấy một tia bất ngờ và khinh thường thoáng qua dễ nhận mặt Văn Sơ Vũ.
Vân Sênh lúc đầu vẫn luôn cảm kích ơn cứu mạng của Văn Sơ Vũ nên nghĩ nhiều.
Sau khi đích cứu Cố Văn Trăn ở đại bản doanh để trả món nợ ơn cứu mạng , cô hồi tưởng chuyện xưa với muôn vàn cảm khái.
Sau đó, liền ngẫm ý nghĩa tại năm xưa Văn Sơ Vũ định hôn ước giữa cô và Cố Văn Trăn.
Nhà họ Nam và nhà họ Cố lúc đó sự khác biệt một trời một vực về gia thế.
Cô là dáng vẻ suy dinh dưỡng, rụt rè sợ hãi.
Văn Sơ Vũ thực sự sẽ vì cái gọi là mệnh mà định hôn sự giữa cô và Cố Văn Trăn ?
Cô Đan Thanh Hiểu , ngay cả khi định hôn sự, cũng là thể giúp Cố Văn Trăn vượt qua tai kiếp.
Năm xưa, Đường Vọng thấy mặt cô buột miệng gọi hai chữ “Cô cô".
Văn Sơ Vũ vốn hoạt động ở kinh thành lẽ nào Vân Vãn Nguyệt ?
Sau khi từ đại bản doanh trở về, cô hỏi Vân Vãn Nguyệt quen Văn Sơ Vũ .
Vẻ mặt của Vân Vãn Nguyệt lúc đó vô cùng khó tả.
Cuối cùng, bà vẫn :
“Tất nhiên là quen, chính là bà giới thiệu quen Tưởng Hành Hãn đấy."
Vân Sênh thấy lời xong, vẻ mặt của cô còn khó tả hơn cả Vân Vãn Nguyệt nữa .
Đây là loại duyên phận kỳ quặc gì thế ?
Không vì trả xong ơn cứu mạng mà khoảnh khắc đó, bộ lọc của cô đối với Văn Sơ Vũ bỗng dưng mất sạch sành sanh.
Tất nhiên, Vân Sênh là một đứa trẻ ngoan lễ phép, khi đối mặt với cố nhân, cô luôn kiêu ngạo siểm nịnh.
“Dì Văn, dì thể gọi con là Vân Sênh."
Văn Sơ Vũ ngẩn , bà ngờ Vân Sênh là tính cách , chơi trò vòng vo như .
Những lời bà chuẩn sẵn trong bụng nhất thời đều nữa.