“Trong đó thiếu những đại sư về cơ quan.”
Cú tay của Vân Sênh cũng chính là minh chứng cho việc kho báu vách núi sẽ thiếu việc vận dụng thuật cơ quan.
Ai mà dám xông loạn chứ.
Người đầu tiên xông cũng phần thưởng gì.
Ồ, lẽ là đấy, phần thưởng của họ chính là những mũi tên cổ xưa.
Vân Sênh thấy đều cử động, trong lòng gật gật đầu, lúc đông nhất là sợ xuất hiện đồng đội “heo”, may mà đều hiểu chuyện.
Cô cũng ý định vẻ huyền bí, tới giữa cây rụng tiền và núi đ-á quý ban đầu, gõ gõ xuống mặt đất.
Tiếng máy móc truyền từ trong lối , càng dám tự ý hành động.
Vân Sênh giải thích:
“Lối thứ nhất cũng thể kho báu, nhưng qua một lối đầy rẫy cơ quan và một cái giếng sâu mới tới cửa kho báu.”
“Chúng lối thứ hai, bên đó thể trực tiếp tới kho báu, cũng nguy hiểm.”
“Được.”
Tất cả đều ý kiến, lượt nối đuôi lối .
Trước khi tới kho báu họ còn nghĩ, lát nữa kho báu chắc cũng thiếu cơ quan ám đạo .
Kết quả, khi họ thuận lợi lạ thường tới cửa lớn của kho báu thì đều ngây .
Hả?
Không gặp cơ quan thì thôi , kho báu ngay cả một cái cửa lớn cũng ?
Ờ, họ tuyệt đối ý mong chờ cơ quan nhé.
Họ chỉ là tò mò, tò mò thôi mà.
Các bậc tiên hiền thời nhà Tần hiếu khách đến ?
Giữa với sự tin tưởng lớn đến ?
Cái kiểu ngay từ cửa thể thấy vô báu vật trưng bày san sát, mà ngay cả một cái cửa lớn cũng lắp, là đùa ?
Vân Sênh:
...
Có chút chột thì bây giờ?
“Đồng chí Vân Sênh, chúng là thể ?”
Vị chuyên gia lớn tuổi nhất chút rục rịch, chỉ từ cửa thôi ông rơi nước mắt .
Nhiều báu vật nhà Tần như , điều duy nhất ông bây giờ là trong để cảm nhận thật kỹ sự lắng đọng chỉ thuộc về lịch sử .
“Ngài đợi cháu một lát.”
Vân Sênh .
Bên trong vẫn còn trận tiễn nỏ đấy.
Nhiều trực tiếp như , vạn nhất chạm chỗ nào, đó là tập thể nộp mạng ?
Nói xong, Vân Sênh thong dong gần tới “cửa lớn”.
Khi cô tới “cửa”, trong kho báu truyền tới từng trận tiếng máy móc khởi động.
Mọi :
...
Được , họ nghĩ nhiều quá , tiên hiền hổ là tiên hiền, đây chính là dương mưu rành rành mà.
Kẻ mắc câu thì cứ việc!
Mời quân vò!
Tuyệt quá!
Vân Sênh:
...
Không , cái đó, thôi , giải thích nổi, giải thích nữa.
Cô thể với họ là:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-395.html.]
“Này, c.h.é.m gió đây, vốn dĩ chỗ một cái cửa lớn bằng mã não đỏ nặng mấy trăm cân cơ đấy.”
Mọi đoán xem, cái cửa đó bây giờ ?
Bị dọn !
Hì hì, nó thuộc về !
Đây là chuyện thể ?
Chắc chắn là thể !
Vân Sênh đang định tiếp tục trong thì Phong Từ cản .
“Vân Sênh, để cho.”
Tiếng máy móc mà da đầu tê dại, vạn nhất trúng chiêu, đó chính là ngày về đấy!
“Yên tâm , qua một , thế nào mà, cứ ở ngoài đợi là .”
“Vân Sênh.”
Phong Từ còn tranh thủ thêm chút nữa.
“Yên tâm.”
Vân Sênh an ủi vỗ vỗ vai Phong Từ.
Nói xong, cô vẻ mặt thoải mái trong.
Đừng cô thong thả, nhưng khi cô ngang qua những báu vật đó đều vô cùng cẩn thận, một chút xíu cũng hề chạm chúng.
Điểm , Phong Từ và những quân nhân trong đội tiền trạm đều .
Vân Sênh tới cao đài, vẫn thành tâm bái lạy.
Trán chạm đất, trong kho báu là một trận tiếng máy móc.
Lần là tiếng cơ quan khôi phục vị trí cũ.
An !
“Mọi thể .”
Vân Sênh .
Sau đó, Vân Sênh trợn mắt há mồm những , bao gồm cả mấy vị chuyên gia già vốn thèm thuồng những báu vật đó từ lâu, kịp đợi dán c.h.ặ.t lấy những báu vật, từng một xếp hàng, học theo dáng vẻ của Vân Sênh khấu đầu cao đài.
Sau khi nghi thức khấu đầu kết thúc, các chuyên gia mới từng một kích động chạy tới mặt các báu vật, hai mắt tỏa sáng nghiên cứu.
Vân Sênh:
...
Cũng, thôi.
Lễ nhiều ai trách mà.
Kho báu mở , các báu vật cũng đều nguyên vẹn sứt mẻ, một chút cũng từng động chạm, Vân Sênh và Phong Từ cũng coi như là thành việc bàn giao.
Tiếp theo mới là khó khăn nhất, mang những báu vật khỏi kho báu một cách vẹn để xếp lên xe.
Mấy vị chuyên gia già đó bận rộn lắm.
Vừa dán mắt báu vật, canh chừng những quân nhân thô kệch bê báu vật lên vách núi, xuống núi, xếp lên xe.
Mấy vị chuyên gia già thể lực một chút thì cứ lên xuống suốt quãng đường, chỉ sợ báu vật chịu chút ấm ức nào.
Khiến cho những quân nhân vốn dĩ nắm chắc cũng cẩn thận từng li từng tí một bê báu vật .
Vật lộn ròng rã suốt hai ngày, tất cả đều nơm nớp lo sợ suốt hai ngày, những báu vật cuối cùng cũng xếp lên xe an .
Tiếp theo chính là vận chuyển.
Thực tế đối với các chuyên gia mà , tàu hỏa về kinh thành là lựa chọn tương đối thoải mái.
một chuyên gia nào đồng ý.
Báu vật của họ ở , họ ở đó!
Hết cách, ai cũng bướng các chuyên gia.
Cuối cùng, sáu chiếc xe, mỗi chuyên gia áp tải một xe, vặn.
Thực theo ý của các chuyên gia, họ cùng ở trong thùng xe phía với báu vật cơ.
, bất kể họ kiên trì thế nào, tất cả đều đồng ý.