Xuyên thành nhóm đối chiếu của nữ chính trong văn thập niên - Chương 387

Cập nhật lúc: 2026-02-28 07:04:42
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đan Thanh Hiểu cũng về phía Vân Sênh, trong mắt mang theo sự nghi hoặc tương tự.”

 

Vân Sênh:

 

......

 

thật mà chẳng ai tin thế !

 

“Vân Sênh , bên trong cái gọi là thu-ốc trường sinh bất t.ử."

 

Phong Từ che chở Vân Sênh ở phía , “Cô sẽ dối."

 

Tốt gì cũng là do so sánh mà !

 

Trong lúc cô giải thích thế nào Đan Thanh Hiểu và Tạ Dụ cũng tin, mà Phong Từ tin tưởng cô, còn bảo vệ cô ở phía , Vân Sênh bờ vai rộng của Phong Từ, trong lòng đột nhiên hiểu thế nào gọi là “cảm giác an ".

 

Tuy nhiên, cô cần khác bảo vệ ở phía , cô thích cùng sát cánh chiến đấu hơn.

 

Thế là, cô bước từ phía Phong Từ, đến bên cạnh :

 

“Dì Đan, những gì đều là thật, nếu dì tin thì cũng chẳng còn cách nào khác."

 

Sau đó, cô với Tạ Dụ:

 

“Tạ Dụ, thực luôn khâm phục các ."

 

“Cái gì?"

 

Mặc dù Vân Sênh lẽ chẳng lời gì , Tạ Dụ vẫn nhịn mà hỏi.

 

“Dì Đan mấy đời truy tìm kho báu Từ Công, là vì tổ huấn, trong tay đủ loại manh mối."

 

“Nhà họ Tạ các cái gì?"

 

“Các chẳng gì cả, chỉ dựa vài câu lỏm từ chỗ dì Đan của Tạ Cảnh mà các tin tưởng chút nghi ngờ liều thu-ốc trường sinh bất t.ử hư ảo ?"

 

“Các đấy?"

 

“Cho dù thật sự thu-ốc trường sinh bất t.ử thì liên quan gì đến chứ Tạ Dụ?"

 

“Anh tư cách gì mà đến chất vấn ?"

 

“Có bản lĩnh thì tự nhảy xuống hồ mà tìm !"

 

“Cô!"

 

?

 

Những gì là sự thật ?"

 

Mực nước hồ đỉnh núi hạ xuống cực nhanh, chỉ trong lúc họ chuyện, hình dáng vách đ-á dựng mà Vân Sênh dần hiện .

 

Vân Sênh chỉ tay vách đ-á trông vô cùng hung hiểm , với Tạ Dụ:

 

“Anh tin lời thì thể tự nhảy xuống kiểm chứng."

 

Nói xong câu , Vân Sênh định để tâm đến Tạ Dụ nữa.

 

Tạ Dụ vách đ-á, gì nữa.

 

Đừng bây giờ nơi hiện hình dạng vách đ-á, ngay cả lúc khi nơi là nước hồ, nếu hồ nước vốn dĩ là một vách đ-á dựng thì khi nhảy xuống cũng cân nhắc lâu.

 

“Ở đây nguy hiểm, chúng lên đỉnh núi bên chuyện."

 

Phong Từ khoác một chiếc áo khoác lên vai Vân Sênh.

 

Vân Sênh gật đầu, đang định theo Phong Từ rời khỏi bờ hồ thì Tạ Dụ đột nhiên dùng sức đẩy cô xuống vực!

 

xem thử cô dối !"

 

Đôi mắt Tạ Dụ đen kịt, “Nếu cô ch-ết thì chứng tỏ cô dối, cô ăn thu-ốc trường sinh bất t.ử, cô độc chiếm nó!"

 

Phong Từ đ-ấm một cú khiến Tạ Dụ ngã nhào xuống đất:

 

“Tên điên !"

 

“Bây giờ nơi là vực thẳm!"

 

Tạ Dụ đưa ngón tay cái quệt vết m-áu nơi khóe miệng, :

 

“Chính vì bây giờ nơi là vực thẳm nên mới đẩy Vân Sênh xuống mà."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-387.html.]

Anh chút thần kinh:

 

“Chúng cứ chờ bên bờ như , nếu Vân Sênh còn thể bình an vô sự leo lên, thì chứng tỏ cô dối, cô ăn thu-ốc trường sinh bất t.ử."

 

“Cô lừa cả luôn ."

 

“Anh......"

 

“Tạ Dụ, cái đồ ch-ết tiệt nhà !"

 

Giọng của Vân Sênh truyền đến từ phía bờ, Phong Từ mừng rỡ, vội vàng bò rạp bên bờ xuống vực.

 

Chỉ thấy chiếc áo mà khoác cho Vân Sênh đang mắc một mỏm đ-á nhô vách vực, Vân Sênh đang nắm lấy chiếc áo lơ lửng giữa trung để tìm điểm tựa.

 

Anh nhanh ch.óng dậy chạy về phía lều bạt.

 

Gương mặt Tạ Dụ mới hiện nụ lạnh lùng, định châm chọc Phong Từ đối với Vân Sênh cũng chỉ đến thế mà thôi, còn định vọng xuống vực với Vân Sênh, bảo cô đừng vùng vẫy nữa.

 

Thì thấy Phong Từ cầm một cuộn dây thừng dày nhanh ch.óng chạy trở .

 

Tạ Dụ:

 

......

 

Lúc Tạ Dụ sẽ ngờ rằng, trong thời gian dài sắp tới, sẽ bầu bạn với cuộn dây thừng dày .

 

“Vân Sênh, nắm lấy dây thừng, kéo cô lên!"

 

Phong Từ quăng dây thừng xuống vực, tiếp cận Vân Sênh.

 

Vân Sênh sức lực lớn thế nào, cần gì Phong Từ kéo chứ.

 

Một tay cô nắm lấy dây thừng, trực tiếp leo lên , tay còn tranh thủ giật lấy chiếc áo “ân nhân cứu mạng" của từ vách đ-á mang theo.

 

Rất nhanh, cô leo lên vực thẳm, cô phía , lúc nước hồ rút cạn.

 

Những tảng đ-á lởm chởm đáy hồ phơi ánh sáng.

 

Vẻ mặt Vân Sênh lạnh lùng, nếu cô kịp thời quăng áo mắc vách đ-á, nếu cô gian hậu thuẫn, cô thật sự dám tưởng tượng hậu quả sẽ !

 

Xem , bình thường cô vẫn quá dễ chuyện, quá nhân từ với đối thủ .

 

Tạ Dụ Vân Sênh bình an vô sự trở bờ hồ, chút chột , nghĩ cứ nhận sai xin , tránh để quan hệ với Vân Sênh quá căng thẳng, như sẽ hỏi sự thật về thu-ốc trường sinh bất t.ử.

 

Cái tên tưởng rằng đẩy Vân Sênh xuống vực thẳm vạn trượng chỉ cần xin là xong chuyện ?

 

Người e rằng ở vị trí cao quá lâu, từ lâu mất lương tri !

 

“Vân Sênh, nhất thời xung động, xin cô, ......"

 

Tạ Dụ còn xong, Vân Sênh tặng cho một cú đ-ấm.

 

Cú đ-ấm của Vân Sênh nặng hơn Phong Từ nhiều, trực tiếp đ-ánh Tạ Dụ ngã lăn mấy vòng đất.

 

“Phụt!"

 

Tạ Dụ đ-ánh đến mức phun một ngụm m-áu, đồng thời phun cả một chiếc răng.

 

“Cô!"

 

Tạ Dụ định “Cô dám đ-ánh "?

 

Anh còn kịp lời thì Vân Sênh tiến lên vài bước tặng thêm cho một cú đ-ấm nữa.

 

“Phụt!"

 

Anh phun thêm một chiếc răng nữa.

 

Rất , đối xứng .

 

Lần Tạ Dụ dám lải nhải nữa, sợ nếu nữa Vân Sênh sẽ tiếp tục đ-ánh , cả hàm răng của sẽ chẳng giữ cái nào mất.

 

Tuy nhiên chuyện .

 

Vân Sênh đang cầm dây thừng dày với ý đồ tiến về phía kìa!

 

Vân Sênh:

 

......

 

Ý đồ cái quái gì, cô là đang báo thù rửa hận !

 

 

Loading...