“Tao đồng ý với lời cầu hôn của con trai út nhà bí thư chi bộ thôn , mày còn kiêu ngạo cái gì?”
“Chỉ cần mày gả cho nó, cuộc sống của chúng sẽ lập tức khấm khá ngay!”
“Phùng Hải Âu, tao cho mày , tao là bố mày, chuyện hôn sự của mày là do tao quyết định!”
“Lát nữa mày hãy nhận với con trai út của bí thư , cứ bảo lời gả cho là vì sự e thẹn của con gái, thực mày cũng mong chờ cuộc hôn nhân .”
“Mày tưởng vẫn còn là tiểu thư thành phố cao quý ?”
“Đừng mơ nữa ?”
“Mày giỏi thì tìm miếng kính vỡ nào mà soi mặt !”
“Bây giờ mày chỉ là một đứa con gái thôn quê thôi!”
“Tưởng là tiên nữ chắc?”
“Con trai út của bí thư trúng mày là mày nên thầm trộm mới đúng!”
Nói xong, húp thêm một miếng cháo thô, phát tiếng húp xì xụp lớn.
Phùng Hải Âu đáp lời, cũng phản bác, để mặc cho Phùng Minh Sơn mắng nhiếc.
Bởi vì đó cô từng rõ quan điểm, từng giảng giải đạo lý, từng phản kháng sự độc đoán của , nhưng tất cả đều vô dụng.
Phùng Minh Sơn chỉ bán cô cho nhà bí thư để đổi lấy cơ hội trở về thành phố, nếu thì để cải thiện cuộc sống cũng .
Cô Phùng Minh Sơn đang húp cháo thô một cách vô tướng, chỉ cảm thấy xa lạ tột cùng.
Người đàn ông mở miệng là tục, hành xử thô lỗ thực sự là cha phong độ ngời ngời, phong thái của một nhà giáo mà cô hằng tôn kính từ nhỏ ?
Phùng Hải Âu một hối hận vì lúc đầu theo .
Cô cũng sâu sắc hối hận vì tham khảo kỹ những lời khuyên của Nam Sênh, mang theo tờ giấy ghi chép những điểm cần lưu ý trong cuộc sống nông thôn mà Nam Sênh đưa cho cô.
Lúc đó, cô vẫn tràn đầy niềm tin Phùng Minh Sơn.
Cô cứ tưởng rằng việc họ đưa xuống đây chỉ là “ dạo một vòng” như lời Phùng Minh Sơn , và sẽ sớm trở về thành phố, khôi phục cuộc sống .
Kết quả là, cô xuống nông thôn gần một năm, chịu khổ gần một năm, đừng đến chuyện về thành phố, đến cả tương lai cuộc đời cô cũng sắp Phùng Minh Sơn nướng sạch ở đây !
“Phùng Minh Sơn.”
Bí thư chi bộ thôn cầm một tờ thông báo từ bên ngoài thẳng .
Phùng Minh Sơn lập tức đặt bát cháo thô xuống, nở nụ đầy nịnh nọt dậy đón tiếp.
“Đồng chí bí thư, việc gì mà phiền ông đích chạy qua đây thế ạ, ông cứ gọi đứa trẻ nào sang báo một tiếng là qua tìm ông ngay mà.”
“Nào, mời , mời .”
“Hải Âu, pha mau lên!”
“Đồ việc!”
“Hì hì, đồng chí bí thư , đứa trẻ giáo d.ụ.c , nó chỗ nào đúng, ông cứ việc đ-ánh mắng thoải mái.”
Bí thư đáp lời, cũng xuống, trực tiếp đưa tờ thông báo trong tay cho Phùng Minh Sơn.
Phùng Minh Sơn vui mừng khôn xiết, cứ ngỡ đây là thông báo điều trở về thành phố, nên hớn hở mở xem.
“Biên cương!”
Phùng Minh Sơn quá đỗi kinh ngạc, giọng lạc hẳn , “Sao điều đến nông trường biên cương?”
Đây chẳng là lấy mạng ?
Ở cái nơi thôn quê sắp sụp đổ , đến nông trường biên cương thì thà ch-ết ở đây còn hơn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-360.html.]
“Phùng Minh Sơn, thu xếp đồ đạc , chiều nay luôn.”
Bí thư xong, bỏ ngay.
“Đợi !”
Phùng Hải Âu từ trong căn nhà nát bước , với bí thư, “Thưa bí thư, cháu mượn điện thoại của đại đội.”
Cô Phùng Minh Sơn một cái:
“Cháu gọi điện cho cháu.”
Bí thư Phùng Hải Âu một cái gật đầu:
“Cháu theo .”
Nhân lúc Phùng Minh Sơn còn kịp phản ứng, Phùng Hải Âu nhanh ch.óng đuổi theo bước chân của bí thư.
Đợi đến khi Phùng Minh Sơn nhận thức Phùng Hải Âu định gì thì cô liên lạc với Vưu Tiểu Hàn.
“Mẹ!”
Nghe thấy giọng của Vưu Tiểu Hàn, Phùng Hải Âu nước mắt rơi như mưa.
“Mẹ ơi, con hối hận , con theo , con đoạn tuyệt quan hệ với bố, con đến tìm ạ?”
“Hải Âu , chỗ chút tiện.”
Giọng của Vưu Tiểu Hàn chút ngập ngừng, ấp úng .
Lúc mới ly hôn tái giá, bà thực sự nỡ xa Phùng Hải Âu.
Dù đứa con gái thiết với bà, thỉnh thoảng còn giống hệt bố nó bà bằng nửa con mắt.
nó là con bà mang nặng đẻ đau, bà đương nhiên nỡ để nó xuống nông thôn chịu khổ.
Chỉ là thời thế đổi, giờ đây bà đang cuộc sống hạnh phúc, sắp đến ngày sinh nở, sắp chào đón một sinh linh mới, bà cuộc sống yên bình của xáo trộn.
Bà thừa nhận, luôn là một ích kỷ.
“Hải Âu, chỗ ít tiền, sẽ bảo chú gửi qua cho con.”
Bà còn định dặn dò thêm vài câu thì bỗng nhiên “Ái chà” một tiếng.
“Mẹ nó sắp sinh , mau đến giúp một tay!”
Đầu dây bên vang lên tiếng kêu hốt hoảng của một đàn ông.
“Đã bảo ông đừng đến điện thoại mà là , ông cứ , ông xem !”
“Mấy em giúp một tay, đưa đến bệnh viện đây.”
Phùng Hải Âu cúp máy, cứ thế đờ , ch-ết lặng lắng những tiếng động hỗn loạn ở đầu dây bên .
“Tút tút tút!”
Điện thoại ai đó trực tiếp dập máy, Phùng Hải Âu cứ trơ đó, thể lấy tinh thần.
Cô cứ tưởng rằng, chỉ cần lên tiếng thì thể về bên cạnh .
“Phùng Hải Âu, ngoài việc biên cương cùng bố cô, cô vẫn còn một lựa chọn nữa.”
Bí thư thản nhiên .
Cuối cùng, Phùng Minh Sơn mang bộ dạng suy sụp đến biên cương, Phùng Hải Âu đoạn tuyệt quan hệ với , gả cho con trai út của bí thư, ở vùng nông thôn mà cô vốn luôn coi thường.
Cũng may, gia đình bí thư tuy thực dụng nhưng đối xử với Phùng Hải Âu tệ, con trai út của ông cũng tháo vát, cuộc sống cũng dần dần định.
Buổi sáng mùa hè luôn đến nhanh.
Vân Sênh trở , ánh nắng chiếu rọi lên khuôn mặt cô.