Xuyên thành nhóm đối chiếu của nữ chính trong văn thập niên - Chương 337
Cập nhật lúc: 2026-02-28 06:40:14
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nơi giống như một chốn thời gian và gian lãng quên, ngoài bóng tối vô tận, chỉ một Vân Sênh.”
May mà gan của Vân Sênh vốn cũng nhỏ, trải qua những trận c.h.é.m g-iết với đám “lão Mao Tử" ở biên giới, gan càng rèn luyện hơn.
Một nơi yên tĩnh và đen tối tuyệt đối như thế , dường như mãi thấy điểm cuối, hề khiến cô nảy sinh cảm giác sợ hãi phiền muộn.
Bước chân cô kiên định, chậm rãi về phía sâu hơn trong hang động.
Bên ngoài hang động, dường như thứ gì đó khổng lồ che khuất bầu trời, khiến cả thung lũng chìm trong bóng tối.
Vân Sênh trong hang động một thời gian , dài.
Giữa chừng cảm thấy bụng đói, cô còn nghĩ đến chuyện gian ăn chút gì đó mới tiếp.
Thế , cô phát hiện , mà cách nào liên lạc với gian nữa!
Vân Sênh thực sự dọa cho toát mồ hôi lạnh.
Không gian chính là chỗ dựa lớn nhất của cô!
Vừa nãy khi ở cửa hang, rõ ràng cô còn lấy đèn pin từ trong gian mà!
Sao thể như ?
Vân Sênh hoảng loạn một hồi, nhanh ch.óng bình tĩnh .
Sự mất liên lạc đột ngột của gian khiến cô càng thêm kiên định với suy đoán lúc của về cái hang động .
Vân Sênh dừng bước, lúc , cô hai lựa chọn.
Hoặc là, tiếp tục trong, đối mặt với cơ duyên và nguy hiểm .
Không gian đường lui, Vân Sênh thể tìm Giao Linh Chi, thể thuận lợi rời khỏi hang động , đều là ẩn .
Hoặc là, trực tiếp , bước khỏi cái hang , rời khỏi nơi luôn, mặc kệ Giao Linh Chi gì đó, mặc kệ suy đoán về bụng rồng gì đó.
Vân Sênh tại chỗ, bật đèn pin soi về phía sâu trong hang, vẫn là một mảnh đen kịt, thấy gì cả.
Mà vách đ-á bên cạnh cũng cho Vân Sênh thêm thông tin gì, trông nó chỉ giống như vách núi bình thường mà thôi.
Vân Sênh suy nghĩ một chút, cất bước tiếp tục sâu trong hang.
Đời cô còn dài, dù là chuyến sâu trong hang lúc , là chuyến tầm bảo , và cả tương lai thể dự đoán đối với cô, lẽ cô sẽ còn gặp đủ thứ chuyện kỳ lạ.
Biết , cô sẽ gặp tình huống thể mở gian nữa.
Cô thể nào cũng chọn lùi bước .
Hơn nữa, lùi thì chắc chắn sẽ an ?
Vân Sênh nắm c.h.ặ.t đèn pin, âm thầm nâng cao cảnh giác, vẫn từng bước một về phía sâu trong hang động.
Vào lúc Vân Sênh phát hiện thể liên lạc với gian, cô cũng đồng thời phát hiện kim đồng hồ ngừng chạy.
Vì , cô thế giới bên ngoài trăng lên mặt trời lặn , dù trong thung lũng vẫn là một mảnh đen kịt.
Đối với Vân Sênh, đây là một cuộc mạo hiểm đường lui, đồng thời cũng là một cơ hội để trưởng thành.
Vân Sênh bao lâu, lâu đến mức với thể lực của cô cũng cảm thấy chân cẳng mỏi nhừ, khát đói.
Đèn pin hết điện, chỉ thể cầm trong tay dùng như một viên gạch.
Cô mò mẫm trong môi trường đen kịt thêm một lúc lâu nữa, mới thấy phía trong bóng tối le lói ánh sáng xanh thẳm huyền ảo.
Vân Sênh trong lòng vui vẻ, tăng nhanh bước chân về phía đó.
Cô còn tưởng rằng ánh sáng xanh thẳm lẽ là viên Long Châu trong thần thoại truyền thuyết cơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-337.html.]
Cô còn nghĩ, nơi quả nhiên là bụng rồng, cô thể lấy chí bảo như Long Châu .
Sự thật chứng minh, Vân Sênh nghĩ nhiều quá .
Thứ phát ánh sáng xanh thẳm đó, căn bản Long Châu gì cả, mà là một thứ giống như màn sáng.
Vân Sênh mượn ánh sáng của màn sáng quanh một chút, còn con đường nào khác.
Hoặc là, màn sáng chính là điểm cuối của hang động, hoặc là điểm cuối của hang động ở phía màn sáng.
Vân Sênh thử đưa tay , cẩn thận dán lên màn sáng.
“Gào!"
Màn sáng giống như bàn tay của Vân Sênh kích hoạt, một tiếng rồng ngâm vang vọng khắp hang động.
Vân Sênh rụt cổ , chút sợ hãi nhắm mắt , đó lấy hết can đảm mở .
Cô nghĩ, nếu bây giờ vẫn còn thể liên lạc với gian, cô nhất định sẽ chui tọt gian ngay khi thấy tiếng rồng ngâm, chờ tiêu hóa và điều chỉnh xong cảm xúc mới thử ngoài.
Như , lẽ cô cũng sẽ mất cơ hội duy nhất lai lịch của cái hang động .
Lúc màn sáng, màu xanh thẳm còn nữa, đó hiện từng thước phim về những cảnh tượng sử thi hùng tráng mà ngay cả kỹ thuật hiện đại nhất cũng thể phục dựng .
Hóa , nơi Vân Sênh đang thực sự là bụng rồng.
Là bụng của một con Chân Long vượt qua Hóa Long Kiếp.
Trong màn sáng, mây gió biến ảo.
Một con Hắc Giao khổng lồ lăn lộn giữa tầng mây, phía tầng mây, những đứa trẻ loài vỗ tay, chỉ tay lên trời, vui mừng reo hò:
“Thần long, thần long!"
Đôi mắt của Giao Long xuyên qua từng lớp mây mù thấy lũ trẻ mặt đất.
Trong mắt nó hiện lên ý , tiếng rồng ngâm trong trẻo vang vọng khắp phương trời .
Mấy đứa trẻ mặt đất càng thêm vui mừng.
Giao Long tu luyện ở phương trời mấy ngàn năm, chỉ chờ một cơ hội thích hợp là thể hóa Giao thành Rồng.
Vốn dĩ, nó chỉ cần tĩnh tâm chờ đợi thời cơ là .
một ngày nọ, nơi bỗng nhiên xuất hiện một vị khách mời mà đến.
Cái vật thể khổng lồ giống như nó vốn hớp gió uống sương, vì tu hành mà dễ dàng tạo sát nghiệp.
Hắn chỉ điên cuồng săn g-iết những sinh linh yếu hơn , mà còn sở thích m.ó.c t.i.m để ăn.
Giao Long tu luyện ở nơi mấy ngàn năm, cũng che chở cho nơi mấy ngàn năm, dân làng ở đây còn xây dựng từ đường sinh cho nó, thờ phụng nó.
Lẽ nào nó thể giương mắt dân làng hại?
Đáng tiếc, thực lực của cái vật thể khổng lồ mạnh hơn nó, nó đ-ánh .
Nó từng ý nghĩ lùi bước, định rời khỏi nơi , chờ vượt qua Hóa Long Kiếp xong mới tay tiêu diệt quái vật.
khi vị khách mời mà đến định m.ó.c t.i.m mấy đứa trẻ ngay mặt nó, cuối cùng nó cũng hạ quyết tâm.
Rời là chuyện thể nào.
Trong màn sáng điện xẻ sấm rền, gió lớn cuồng phong, mưa rào trút xuống.
Giao Long kích động thiên tượng dị biến thời hạn, chuẩn vượt Hóa Long Kiếp.