Xuyên thành nhóm đối chiếu của nữ chính trong văn thập niên - Chương 327

Cập nhật lúc: 2026-02-28 06:40:04
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tổng tham mưu trưởng, ngài chứ ạ?"

 

Từ Nguyên quan tâm hỏi.

 

Vân Bình Giang xua tay:

 

“Không , chỉ là quá kinh ngạc thôi."

 

Ông chữa thẹn.

 

Tuy nhiên, kinh ngạc cũng là thật.

 

Phong cách hành sự , ông quá đỗi quen thuộc .

 

Ngoại trừ Vân Sênh, ai thể nghĩ chủ ý tổn đức như , , là chủ ý tuyệt diệu như chứ!

 

Cái so với việc diễu phố bêu rếu cũng chẳng khác là bao.

 

Phong thủy luân hồi mà, vì đám , bao nhiêu chịu sự sỉ nhục của việc diễu phố?

 

Đáng đời!

 

“Phụt!"

 

Không nhịn , ông trực tiếp thành tiếng.

 

“Chuyện , kín miệng một chút, đừng truyền bá riêng tư, kẻo đám đó thấy gây khó dễ cho ."

 

Vân Bình Giang dặn dò.

 

mà, hắc hắc, chỉ với ngài thôi."

 

Từ Nguyên .

 

Sau đó, thần thần bí bí :

 

mà, lúc nãy đến gõ cửa phòng ngài, thấy nhiều đồng nghiệp đều gõ cửa phòng thủ trưởng nhà ."

 

Vân Bình Giang :

 

“Khiêm tốn một chút mà vui sướng nỗi đau của khác nhé."

 

“Được , việc ."

 

“Rõ!"

 

Từ Nguyên chào một cái, hớn hở ngoài.

 

Cậu Vân Bình Giang chắc hẳn còn thêm một lúc nữa, còn chu đáo khép cửa giúp ông.

 

Vân Bình Giang cũng uống nữa, ngoác miệng tới lui trong văn phòng, đầy hưng phấn, cuối cùng, ông nhịn mà nhấc máy gọi s-ố đ-iện th-oại văn phòng của Phong Ký Dư.

 

Ông nhận rằng, vì sự xuất hiện của Vân Sênh, khi ông liên lạc với Phong Ký Dư còn giống như , dù là chân thành thật ý, nhưng khi chuyện vẫn mang theo vài phần cân nhắc và cẩn trọng.

 

Hiện tại ông và Phong Ký Dư mới thực sự là dáng vẻ của những bạn tri kỷ nên .

 

Phía Phong Ký Dư nhận tin tức còn sớm hơn Vân Bình Giang một chút.

 

Tuy nhiên, ông tính tình trọng, cộng thêm việc xử lý nhiều công việc, những đôi mắt chằm chằm ông cũng nhiều hơn.

 

, mặc dù trong lòng hận thể chạy ngoài mấy vòng, đốt một bánh pháo để ăn mừng, nhưng ông vẫn vững vàng bàn việc để xử lý công vụ.

 

“Reng reng reng~"

 

Chuông điện thoại vang lên, trong mắt ông lộ ý , đoán chắc cuộc gọi là do ai gọi tới.

 

“Alo."

 

Ông nhấc máy.

 

“Ký Dư , tan qua văn phòng ông một lát nhé."

 

Giọng mang theo ý chút che giấu của Vân Bình Giang từ đầu dây bên truyền tới.

 

Phong Ký Dư :

 

“Được, đợi ông."

 

Chuyện lan truyền với tốc độ vượt xa những tin bát quái thông thường, ngay cả Phong Từ đang ở nhà bầu bạn với Phong lão gia t.ử cũng nhận tin tức.

 

Người chi-a s-ẻ chuyện với là Cao Song Toàn.

 

Cao Song Toàn cuối cùng cũng vượt qua kỳ sát hạch của nhạc phụ đại nhân, thể chính thức bước chân cửa , vốn định báo cáo tiến độ một chút với Phong Từ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-327.html.]

 

Tất nhiên, chủ yếu là chi-a s-ẻ niềm vui của với Phong Từ, cộng thêm khoe khoang, sắp vợ , Đoạn Bách cũng sắp nè.

 

Tổ trưởng ơi, vẫn còn độc thế hả!

 

Có chút kiểu đáng ăn đòn mà.

 

Tuy nhiên, khi tin cái đ-ánh một trận trùm bao tải vứt ở đầu đường Trường An, lập tức gạt bỏ những tâm tư nhỏ nhen của sang một bên, bắt đầu hăng hái miêu tả quá trình sự việc cho Phong Từ một cách sống động như thật.

 

Cái kiểu chi tiết đó, cứ như thể lúc đang mặt tại hiện trường .

 

Phong Từ khi đặt điện thoại xuống, nhịn mà bật khe khẽ.

 

“Có chuyện gì ?

 

Tâm trạng thế."

 

Một giọng già nua suy yếu từ trong phòng ngủ truyền .

 

Phong Từ vội vàng , xuống bên giường:

 

“Là Cao Song Toàn ạ, một chuyện cho cháu ."

 

Sau đó, thuật một lượt cảnh tượng mà Cao Song Toàn kể.

 

Phong Bạch Nguyên khi xong, bật một cách sảng khoái.

 

“Đáng đời!"

 

“Thật là đáng đời!"

 

Ông thở hắt một , trong mắt đầy ý , hạ thấp giọng :

 

“Là do con bé Vân Sênh đúng ?"

 

“Thật là một đứa trẻ đáng yêu."

 

Ông húng hắng một cái, từ trong ngăn kéo tủ đầu giường lấy một chiếc hộp vẻ ngoài mộc mạc đưa cho Phong Từ.

 

“Đây là món quà gặp mặt chuẩn cho Vân Sênh, cháu giúp ông đưa cho con bé nhé."

 

“Thật là tiếc, vốn dĩ ông định đích giao cho con bé."

 

Phong Từ nhận lấy chiếc hộp, hốc mắt chua xót:

 

“Món quà gặp mặt cháu thu giúp ông , đợi đến khi ông gặp , cháu sẽ lấy đưa cho ông."

 

“Được."

 

Phong Bạch Nguyên mỉm .

 

Vừa dứt lời, ông liền cảm thấy chút mệt mỏi.

 

“Ba, Giang đại y tới ạ."

 

Tề Phẩm Thúy dẫn Giang Xuân Lai , .

 

Bà khẽ cúi đầu, tránh né ánh mắt của hai ông cháu sang.

 

Phong Từ vội dậy chào hỏi:

 

“Giang đại y, ngài tới , phiền ngài quá, mời ngài ."

 

Tiện thể nhường luôn chỗ của .

 

Phong Bạch Nguyên vốn định xuống nghỉ ngơi cũng chuẩn chống tay dậy.

 

Phong Từ vội vàng đỡ ông dậy vững vàng, còn điều chỉnh gối đầu sang một góc độ thoải mái.

 

Phong Bạch Nguyên gật đầu, hiệu , Phong Từ mới cung kính sang một bên.

 

pha ."

 

Tề Phẩm Thúy xong liền khỏi phòng.

 

Mãi đến khi tới chỗ cầu thang, bà mới cảm thấy sự nghẹn ngào trong l.ồ.ng ng-ực vơi bớt đôi chút.

 

Sau khi lão gia t.ử ngất xỉu nữa, thái độ của Phong Từ đối với bà càng lạnh nhạt hơn, ngay cả Phong Ký Dư cũng mấy ngày chuyện với bà .

 

Những ngày tháng như thế bao giờ mới kết thúc đây.

 

Đôi khi, bà cũng nên vì tương lai của Phong gia mà mong mỏi lão gia t.ử trường thọ hơn một chút, là hy vọng lão gia t.ử cứ thế mà cho xong.

 

 

Loading...