"Một cân chúng ta kiếm hai phần tiền, mười cân kiếm hai hào, một ngày em chạy mấy chuyến, bán đi gần trăm mười cân lương thực, lợi nhuận chúng ta chia đều. Mà chị đây không chỉ có lương thực, còn có trứng gà, thịt khô các thứ, bán theo giá thị trường, nhưng nhớ kỹ thu phiếu, không có phiếu thì phải đắt hơn một chút, giá này cũng dựa theo giá thị trường."
Cố Quân thực sự kinh ngạc đến ngây người, nhìn chị mình, "Chị, lúc nào chị có năng lực như vậy?"
"Chị không có năng lực thì làm sao có thể mang nhiều đồ như vậy về nhà ngoại? Em tưởng rằng chị chỉ dựa vào tiền lương của anh rể à? Làm sao có thể, phụ nữ quan trọng nhất là phải độc lập về kinh tế. Bất kể lúc nào, trong tay em có tiền thì em mới có tiếng nói. Chị hiếu kính nhà mẹ đẻ những thứ kia, chị không tốn một xu của anh rể em, tất cả đều là chính chị kiếm!" Cố Lệ nói. Tuy nhiên, sự thật không phải, đều là do cô lừa gạt.
Cố Quân chỉ sau lần này mới nhận thức rõ được người chị hai này của mình, cô không ngờ chị hai của mình lại có bản lĩnh như vậy, không trách sao chị hai ngày càng xinh đẹp! Quả nhiên phụ nữ tự tin là quyến rũ nhất!
"Em không cần vội vàng trả lời chị, suy nghĩ kỹ đi, nghĩ xong thì nói lại với chị hai. Nhưng việc này chỉ có thể em biết, chị biết, trời biết, đất biết. Nếu để người thứ ba biết, cho dù là cha mẹ mình, chị cũng lập tức đoạn tuyệt với em”. Cố Lệ nhìn chằm chằm em gái.
"Em biết." Cố Quân vội vàng gật đầu, trong lòng có chút ấm áp. Lợi nhuận chia đều, nếu một tháng kiếm sáu mươi đồng tiền lời, thì cô có thể chia được ba mươi đồng, đây quả thực không khó. Cô hoàn toàn không cảm thấy việc một ngày bán một trăm cân gạo tẻ với giá một hào sáu là khó khăn!
Cố Lệ chở em gái về nhà, Cố Quân vì trong lòng vui mừng nên tự nhiên nở nụ cười trên môi, "Chị hai, sao em cảm thấy chị và chị cả khác biệt lớn thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-72.html.]
"Chẳng lẽ em và chị cả không khác biệt lớn sao?" Cố Lệ hỏi lại.
Kiếp trước mình là con gái một, kiếp này mình không chỉ có hai đứa em trai em gái, mà trên còn có một người chị cả.
Cái người chị cả này độc đoán không sai biệt lắm, là điển hình của người phụ nữ tính toán chi li. Cố Lệ còn muốn tìm thời gian qua thăm, nhưng dạo này quá bận không có thời gian, chờ lần sau nghỉ ngơi có thể dẫn Đại Bảo Nhị Bảo qua chơi một chút.
Cố Quân cười: "Chị cả quá giản dị, may là em và chị cả không giống nhau."
Cố Lệ: "Chị cả chỉ đơn thuần một chút thôi, nhưng đơn thuần cũng tốt, không có nhiều phiền não như vậy."
Cố Quân: "Nơi nào không có phiền não? Phiền não nhiều nữa đấy. Anh rể trước đây còn gây ra chuyện ong bướm, lúc đó em đi qua vừa vặn gặp, chị cả còn khóc với em."
Cố Lệ nhíu mày: "Gây chuyện ong bướm là ý gì?"
Cố Quân: "Anh rể có chút dính líu với một nữ công trong xưởng, anh rể còn bị người đàn ông của nữ công nhân kia đánh một trận. Anh rể nói mình không làm gì, cũng không thể bị đánh, hai người liền đánh nhau, nhưng anh rể vẫn là ăn thiệt. Chuyện này không thể che giấu, chị cả cũng biết, chỉ biết ở nhà lau nước mắt."