Từ khi đến niên đại này, điện thoại di động và máy tính đều không còn nữa, mỗi ngày cô đều đi ngủ sớm dậy sớm ăn sáng, như vậy có thể không lành mạnh sao?
Thiếu niên tóc xoăn cảm thấy rất có đạo lý: "Cho nên thứ chị vẽ là rau dại sao?"
"Đúng vậy, em khẳng định còn chưa ăn qua, tặng cho em một ít, trở về có thể bảo người trong nhà hầm chung với thịt cho em ăn, ăn rất ngon." Cố Lệ tặng cho cậu bé một nắm, cô cảm thấy bán rau dại vẫn còn quá sớm, có lẽ thêm ít năm nữa thì bên ngoài mới phổ biến được.
Cho nên cũng dứt khoát không bán mà tặng thiếu niên tóc xoăn, còn lại lấy về nhà tối nay nay nấu ăn luôn.
"Chị có thể cho em bức tranh này không?" Thiếu niên tóc xoăn nhận lấy rau dại cô đưa, nói.
Cố Lệ nghe vậy cũng đưa cho thằng bé, thiếu niên tóc xoăn cầm lấy bức tranh nghiêm túc nhìn nhìn, sau đó nói với cô: "Chị đã từng học vẽ tranh sao?"
"Không có, chỉ là tùy tiện vẽ mà thôi." Cố Lệ khiêm tốn, cô đã từng học qua trường lớp, cũng xem như là một họa sĩ!
Hiện tại cô đang dạy Đại Bảo cùng Nhị Bảo học vẽ tranh, chẳng qua hai anh em không có thiên phú trong lĩnh vực này
"Vậy thì chị cũng thật có thiên phú." Thiếu niên tóc xoăn thiếu kinh nghiệm giang hồ, nhưng thật sự có chút tài lẻ, cậu kinh ngạc cảm thán nhìn cô, cảm thấy người phụ nữ trước mắt thật đúng là một người phụ nữ phương Đông thần kỳ.
Nhưng cậu không ở lại lâu: "Chiều nay chị còn đến đây không?"
"Có." Cố Lệ gật đầu, đoàn người bọn họ buổi tối mới có thể trở về, giữa trưa trực tiếp lấy phiếu cơm và tiền để ăn luôn ở hội chợ.
Thiếu niên tóc xoăn cũng không ở lại lâu liền rời đi.
"Chị Lệ, chị muốn lừa hắn mua rau dại sao?" Đỗ Tiểu Hà không nhịn được mà bật cười nói.
"Nào có, nó chỉ là một đứa nhỏ." Cố Lệ cũng không có nghĩ nhiều, xem như quen biết một hồi, thấy thằng bé thuận mắt bèn đưa cho một nắm rau dại, cũng không có gì ghê gớm.
Ba người Võ Cương cũng không để trong lòng.
Kết quả là không ngờ sau bữa trưa, khi đám người Võ Cương, Mã Trọng Dương cùng Đỗ Tiểu Hà vừa cơm nước xong, thiếu niên tóc xoăn lại dẫn anh trai mình đến.
Anh trai của cậu mang dòng m.á.u Trung Quốc thuần túy, nhưng hình như mối quan hệ giữa hai anh em dường như rất tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-410.html.]
"Anh, rau dại chúng ta ăn lúc trưa là chị ấy đưa, anh mau đến mua đi, ăn rất ngon!" Thiếu tử tóc xoăn vừa nhìn thấy Cố Lệ, vội vàng giới thiệu cô với anh trai của mình.
Thanh niên khoảng 25-26 tuổi, rất chính chắn ổn trọng, nhìn Cố Lệ một lúc mới nói: "Xin chào mọi người, chúng tôi đến từ một công ty thực phẩm ở nước ngoài, tôi là người phụ trách ở đây, tôi tên Kiều Hằng, và đây là em trai tôi Kiều Vũ."
Mấy người Võ Cương không biết nên phản ứng thế nào, vì vậy họ chỉ có thể nhìn sang Cố Lệ.
Bởi vì họ nói tiếng Quốc Ngữ, mặc dù không đủ lưu loát, nhưng giao tiếp không có vấn đề gì cả, bộ dáng này dường như là vô tâm cắm liễu liễu lên xanh.
"Xin chào, tôi là nhân viên công tác của bộ phận mua sắm ở cửa hàng bách hoá ở huyện Bình An, thành phố A Trường Bình, tỉnh X, tôi là Cố Lệ."
"Bọn họ là đồng nghiệp của tôi, Đỗ Tiểu Hà, Võ Cương, Mã Trọng Dương, Thẩm Văn Võ."
Cố Lệ cũng giới thiệu với đối phương một chút.
"Xin chào mọi người." Thanh niên tên Kiều Hằng đều đi tới bắt tay với bọn họ, rất là khiêm tốn lễ độ.
Mấy người Cố Lệ cũng đáp lễ.
"Là như thế này, em trai Kiều Vũ của tôi hôm nay nhận được một phần rau dại từ chỗ mọi người, lấy về nấu ăn thật sự rất ngon." Kiều Hằng nói.
Cố Lệ nói: "Được các vị yêu thích là vinh hạnh của tôi."
"Tôi nghe Tiểu Vũ nói, cô nói với thằng bé ăn rau dại có thể bảo trì tuổi trẻ?" Kiều Hằng nhìn cô.
Cố Lệ gật đầu: "Số rau dại này thuần thiên nhiên không ô nhiễm, đều là vùng núi ban tặng, ăn nhiều không chỉ có thể bổ sung các loại dinh dưỡng, mà còn có thể bảo trì thân thể khỏe mạnh, thân thể khỏe mạnh thì không có bệnh tật, đương nhiên lúc đó có thể khiến cho tinh thần diện mạo càng thêm trẻ tuổi, bản thân tôi chính là một ví dụ tốt nhất, tôi thường xuyên ăn rau dại, tôi cảm thấy nó rất tốt."
Vị này hiển nhiên không dễ lừa như thiếu niên tóc xoăn, đương nhiên Cố Lệ cũng không muốn lừa dối, vốn dĩ ăn nhiều rau dại là một việc rất tốt cho sức khoẻ.
"Cô rất có văn hóa." Kiều Hằng có hơi bất ngờ nói.
Cố Lệ cười nói: "Có tìm hiểu một chút, nhưng không thể so sánh với các anh, các anh vừa thấy chính là người có tri thức làm công tác văn hoá."
Thiếu niên tóc xoăn hơi nâng cằm, anh ta cảm thấy người phụ nữ phương Đông trước mắt còn rất thành thật !