Cố Lệ nói: "Nước ngoài đã là những thành phố phát triển, họ có rất nhiều cá thịt, khác với chúng ta, bọn họ hiếm lạ thứ chúng ta không thấy hiếm lạ, còn chúng ta hiếm lạ thứ bọn họ không hiếm lạ, cái này được gọi cái gì càng ít thì càng quý trọng, em hiểu không?"
Đỗ Tiểu Hà do dự: "Lời này đúng là không sai, nhưng em vẫn cảm thấy dường như không thực tế cho lắm?" Cô ấy cảm thấy chị Lệ không cần ôm hy vọng quá lớn mới tốt.
"Đúng là có chút không thực tế, nhưng chúng ta cũng không thể không thử, tạm thời cứ xem sao đã." Cố Lệ nói.
Nói chuyện với Đỗ Tiểu Hà đến hết ngày, Cố Lệ mượn giấc ngủ mà đi vào ngôi trường tương lai, hiện tại cơ bản cô mỗi buổi tối đều phải chăm chỉ học.
Cũng may học cả đêm nhưng không ảnh hưởng gì chất lượng giấc ngủ của cô, cũng giống như cô đang ngủ vậy, nhưng cô lại đang trong ngôi trường tương lai.
Loại cảm giác lặng lẽ cố gắng sau đó khiến mọi người ngạc nhiên này thật sự rất tốt.
Cố gắng học tập cả đêm, vừa hoàn thành xong một kiểm tra, kiến thức sửa chữa của cô đã thành công đạt đến một thợ sửa chữa tiêu chuẩn trong ngôi trường tương lai, Cố Lệ có chút vui mừng.
Tiêu chuẩn của ngôi trường tương lai của cô chỉ mới có một sao, phải đến khi cô được năm sao mới được xem là nhập môn, nói cách khác cô vẫn còn phải tiếp tục cố gắng.
Nhưng mà ít nhất trước mắt mà nói, Cố Lệ thật sự đã có một ít sức mạnh.
Tuy tri thức chỉ mới có một sao, nhưng lúc này những chiếc máy cần cô sữa chữa ở tỉnh thành thì cô cũng đã có thể tự mình sữa được, nếu ngày nào đó Taobao chập điện không sử dụng được nữa thì cũng không sao!
Nhưng mà cô vẫn cần tiếp tục cố gắng, vì cô cảm thấy dù thế nào cô cũng phải cố gắng học mới có thể học đến trình độ cao.
Bọn họ ở trên xe lửa đợi vài ngày trước khi đến thành Dương.
Xuống khỏi xe lửa bọn họ đều thở phào nhẹ nhõm, dù sao không khí bên ngoài rất trong lành, nhưng cũng không thể không nói thành Dương cũng rất náo nhiệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-406.html.]
Có rất nhiều người ở nhà ga, không giống những nhà ga ở nơi khác đều có rất ít người.
"Bọn họ đang nói gì vậy, sao tôi nghe không hiểu gì hết?" Đỗ Tiểu Hà nói.
Cố Lệ cũng nghe không hiểu tiếng Quảng Đông, lần đầu tiên đến đây cũng khó tránh khỏi chuyện này, mà Mã Trùng Dương cùng Thẩm Văn Võ cũng giống vậy, chỉ có mỗi Võ Cương không chỉ nghe hiểu mà còn có thể nói được.
"Bọn họ nói tiếng địa phương chỗ này, mọi người phải học nó càng sớm càng tốt, nếu không đến Hương Cảng bên kia cũng sẽ rất khó nghe để hiểu được, tuy bọn họ vẫn nói được tiếng phổ thông, nhưng chúng ta vẫn phải học mới được." Võ Cương nói.
Thẩm Văn Võ cùng Mã Trùng Dương đều gật đầu, còn hỏi Võ Dương học ngôn ngữ này từ khi nào?
Võ Cương nói trước kia có đến bên này ở được nửa năm, và cũng đã học từ khi đó.
Tiếp theo đám người bọn họ đi theo Võ Cương, muốn đi đến hội chợ thì tất nhiên phải có anh ấy dẫn đường, vả lại cũng phải tìm một nơi để thuê ở lại, bởi vì hội chợ cũng không kết thúc sớm như vậy.
"Nơi này khô cằn như vậy, thật không thể tưởng tượng nỗi, nếu biết sớm như vậy em sẽ không đến đây, còn tưởng nơi đây có cái gì hay ho để chơi chứ!" Một cậu thiếu niên với mái tóc xoăn, ăn mặc theo phong cách tây, không kiềm được nói.
Đi bên cạnh cậu ta là một thanh niên chững chạc, mặc vest đi giày da, anh ấy nghe em trai mình nói cũng không biết làm sao: "Đã sớm bảo em đừng có đến nhưng em không chịu, anh cũng đã nói đến nơi này không phải để chơi."
Thiếu niên đầu xoăn bĩu môi, nói: "Thật sự không nghĩ đến nơi này lại có thể nghèo như vậy, bên ngoài cũng toàn là những người nghèo, mặc quần áo đều là kiểu quê mùa, còn có kiểu tóc, ông trời ơi, trước khi đến đây em thật sự cũng không tưởng tượng được!"
"Lời này của em mà để ông nội nghe được, ông nội chắc chắn sẽ trừng phạt em, ngay cả gốc gác của mình cũng quên." Người thanh niên nói
Thiếu niên đầu xoăn nghĩ đến ông nội nghiêm khắc, cũng chỉ có thể ngừng miệng mình lại: "Anh cả, lần này anh đến tham gia hội chợ để mua gì vậy?"
"Anh chỉ muốn đến đây xem thôi, có cái gì tốt thì mua bán, không có gì thì trở về." Người thanh niên nói: "Được rồi được rồi, em đi nghỉ ngơi đi, anh ra ngoài đi dạo."
Dẫn theo hai vệ sĩ ra ngoài.