"Lần này qua đó, tôi muốn xem có thể tìm được thương nhân nào để hợp tác không."Cố Lệ nói.
"Hợp tác gì?" Những người khác nhìn cô.
Cố Lệ nói: "Tất cả loại hợp tác nào cũng được, vả lại quê chồng tôi đã lập thành một trang trại nuôi gà, trứng gà hay gà đều có."
"Người ta đến từ khu nhà giàu, còn hiếm lạ trứng gà và gà của chúng ta sao?" Thẩm Văn Võ nói.
Cố Lệ đáp: "Nếu làm ăn tốt, anh sẽ biết người ta có thích ăn hay không?"
"Nhưng mà, lời nói lúc này cũng chỉ là lý luận suông, trong tay cũng không có gì, trước tiên phải quan sát kỹ rồi mới nói." Cố Lệ lắc đầu nói.
"Ừm, quan sát trước, chúng ta lần này đến đây để học hỏi, cho dù không làm gì cũng không lỗ vốn." Mã Trùng Dương nói.
Thật sự thì bọn họ đến đây để tìm cơ hội mua bán, bọn họ là chỗ thu mua nên nếu có khách đến từ Hương Cảng có cần gì thì cũng có thể đi theo bọn họ giao tiền đặt cọc để đặt hàng, chờ đợt hội chợ của lần sau sẽ có thể đưa đến đây mua bán.
Tất nhiên bọn họ cảm thấy khả năng này rất nhỏ, người ta đến từ khu giàu có còn có thể thiếu gì ở bên chỗ bọn họ sao.
Mấy người khác đều tỏ vẻ đồng ý, Cố Lệ cũng không nói nhiều lời, bởi vì theo trước mắt mà nói thật sự đang rất thiếu thốn vật tư, nhưng mà người ta cần gì bọn họ vẫn có thứ đó, lần này cô đã chuẩn bị đầy đủ cho chuyến công tác này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-405.html.]
Chẳng hạn như rau dại, những thứ khác bọn họ có thể không nhiều lắm, nhưng rau dại ở núi thì không hề ít, ví dụ như dương xỉ, còn có một loại rau dại được gọi là hương dưa leo, mặc dù ở lúc này rau dại hương dưa leo đều được người dưới quê dùng để cho bò cho dê ăn, nhưng đối với khu nhà giàu thì lại là loại rau lạ.
Đừng nói bọn họ, Cố Lệ cũng rất thích ăn, có một lần bị bà Hàn nhìn thấy cô ăn một tô rau trộn, bà đã đau lòng đi luộc cho cô hai quả trứng gà để cô ăn, còn nói cô đừng ăn cỏ, cũng không cần đến mức như vậy!
Mấy thứ này đối với nước ngoài mà nói có thể chính là vật hiếm lạ, nên Cố Lệ muốn thử xem có bán được ra ngoài không, vì vậy công tác lần này cô đã bỏ rau dại khô vào trong một cái túi của mình, một lát sau, cô ngồi trong xe bắt đầu vẽ dương xỉ, còn có rau dại, dưa leo tươi mới.
Đỗ Tiểu Hà không ngờ chị Lệ có thể vẽ ra bức tranh sống động như vậy: "Chị Lệ, hoa cỏ mà chị vẽ trong tranh là gì vậy?"
"Là rau dại trên núi của quê chồng chị, nạn đói năm trước nó đã có thể nuôi sống không ít người, tất cả đều nhờ vào loại rau xanh này để chống đỡ." Cố Lệ nói xong, còn mở khóa kéo của túi mình ra, bên trong có một túi nhựa lớn là rau dại của chị cả nhà họ Hàn cùng chị hai nhà họ Hàn đã phơi nắng làm riêng rồi đưa vào thành cho cô, khi nào muốn ăn thì lấy ra ngâm sau đó dùng để hầm với thịt sẽ rất thơm.
Đỗ Tiểu Hà lấy một ít rau dại ra xem, nói: "Chị Lệ, chị đang nhớ đến những đắng cay ngọt bùi sao?"
Cố Lệ nói: "Chị chỉ nghe mẹ chồng nói qua, chứ chị chưa trải qua cuộc sống như vậy, nhưng rau dại này là thứ tốt, để xem những người ngoài đó có thích ăn hay không, nếu như thích thì chúng ta có thể quảng bá chúng một cách mạnh mẽ trong tương lai."
Đỗ Tiểu Hà: "... Chị Lệ, em không có nghe nhầm chứ, chị muốn bán cho người nước ngoài rau dại ở quê chị?" Cô ấy nhìn rau dại, cảm thấy nếu bản thân nếu có lựa chọn giữa cây củ cải trắng và cái này thì cô ấy cũng sẽ không ăn cái này?
Cố Lệ gật đầu: "Đúng vậy, em thấy không được sao?"
"Bọn họ làm sao có thể nguyện ý bỏ tiền để mua rau dại khô? Vả lại rau dại này chị muốn bán với giá bao nhiêu?" Đỗ Tiểu Hà lắc đầu, cảm thấy điều này là không thể nào.