Buổi tối hôm qua bà Hàn ngủ sớm nên thức dậy cũng rất sớm, bà nấu sủi cảo cho con trai ăn, sau đó lấy một ít táo và cà chua cho anh, bảo anh lái xe cẩn thận một chút.
Tối hôm qua Hàn Văn Hồng nhận được sự yêu thương của vợ, sáng nay cũng nhận được sự quan tâm của mẹ, ăn uống no đủ lập tức cầm theo quả táo và cà chua ra cửa.
Chờ đến lúc Cố Lệ tỉnh ngủ, bà Hàn cười nói với cô: "Thức ăn của lão thất đúng là không có gì để chê." Cũng không phải bà không gặp những người khác, nhưng với tinh thần, trang thái và sắc mặt của lão thất thì đúng ra rất ít thấy.
Mà tinh thần và trạng thái này không cần phải nói cũng biết được ăn ngon, lại nói tiếp cũng là con dâu Lệ Lệ chịu chi.
"Bản thân con cũng ăn nhiều một chút, đừng cứ tiết kiệm đồ án lại cho mọi người, con cũng không mập, lại thêm chút thịt sẽ càng đẹp hơn." Bữa sáng bà Hàn gắp cho cô hai miếng thịt heo muỗi và nói.
Cố Lệ u sầu, nhưng cũng biết là mẹ chồng quan tâm cô, cười nói: "Con ăn rất được, ngày nào con cũng ăn cà chua."
Bời vì giữ dáng nên cô ăn thịt ăn là số lượng vừa phải, đương nhiên mỗi ngày đều sẽ ăn một quả trứng gà, lượng cơm cũng là số lượng vừa phải, chỉ có mấy thứ như cà chua dưa chuột gì đó là rảnh rỗi cô lại lấy ra gặp hết quả này đến quả khác.
Ở trong mắt mẹ chồng cô chính là cô tiết kiệm, luyến tiếc không dám ăn.
Bà Hàn nói: "Cà chua tính cái gì, thịt mới là thứ tốt, ăn nhiều một chút, mẹ không cần con tiết kiệm chút tiền đó." Bà nói rất hào khí.
Mỗi buổi sáng bà đều đến thị trường mua đồ ăn, đều sẽ bán một ít trứng gà, gạo và mì, tiền thu vào cũng không ít, cho nên bà cũng hào phóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-399.html.]
Cố Lệ cười, ngược lại nói đến chuyện có khả năng dọn đến tỉnh thành với bà.
Bà Hàn vừa nghe thế mà lại có nhà máy lớn muốn mời con dâu đi tỉnh thành, còn đưa ra điều kiện tốt như vậy mời cô, bà thật sự vô cùng động lòng!
"Đi chứ, sao lại không đi? Phòng ở và hộ khẩu đều có thể giải quyết, những chuyện còn lại đều không thành vấn đề!" Bà Hàn lập tức nói.
Cố Lệ cười nói: "Mẹ sẽ không cảm thấy không quen chứ? Dù sao mẹ ở bên này đã quen rồi."
"Có con và Đại Bảo, Nhị Bảo thì mẹ sẽ không có không quen, hơn nữa đời này mẹ còn chưa được đi đến nơi rộng lớn như tỉnh thành đâu." Bà Hàn không chỉ không quen mà còn vô cùng chờ mong.
Lâm Quế Hoa bà ở huyện thành, về sau còn có thể đi tỉnh thành ở sao? Chao ôi, sao số bà lại tốt như vậy chứ.
Cố Lệ cười nói,"Nếu muốn đi thì hiện tại cũng có thể đi được, nhưng mà quá vội vàng không phải mua bán, cũng phải đợi bọn họ nhìn thấy giá trị của con mới được, cho nên cứ từ từ, không nóng vội, dù sao bên kia còn chưa giải quyết vấn đề công việc của Văn Hồng đâu, anh ấy qua bên kia cũng phải có một công việc mới được."
"Đến lúc đó còn có thể làm cho bọn họ sắp xếp một công việc ở tỉnh thành cho lão thất sao?" Bà Hàn vội nói.
Cố Lệ nói: "Sự thành do người, đến lúc đó lại xem thử, cũng phải tranh thủ một chút mới được, vất vả lắm hiện tại Văn Hồng mới chạy khoảng cách ngắn, con không muốn sau này còn chia cắt hai nơi với anh ấy."
Bà Hàn gật đầu: "Không sai, không sai, tỉnh thành lớn như vậy, nhà máy lại nhiều như vậy, chắc chắn có thể nhường ra một vị trí cho lão thất, đến lúc đó bảo nó bán công việc bên này rồi cùng dọn đi với chúng ta!"
"Nếu bán công việc thì bán ít nhiều cũng có chút tiếc nuối, công việc kia nhiều nhất cũng chỉ có thể bán với giá một ngàn đồng tiền, nhưng tiền lương một tháng đã hơn ba mươi đồng tiền, làm ba năm là có thể kiếm lại vốn, nhưng nếu làm tốt bát cơm này thì sau này có thể làm tiếp, Văn Hồng đã đi làm được bao nhiêu năm?" Cố Lệ nói.