Sáng sớm ngày hôm sau, Võ Cương mang theo cậu anh ấy và mẹ qua đây.
Cậu Võ là lãnh đạo, nhưng cho dù là lãnh đạo thì cháu trai muốn mang sính lễ đến nhà gái, ông cũng phải đi theo, đặc biệt còn xin nghỉ, ở phía sau xe đạp của ông có buộc chân heo khô mùi hương đặc sắc.
Ngồi phía sau xe đạp của Võ Cương là mẹ Võ, phía trước xe đạp treo không ít đồ vật, có thuốc có rượu, có đường có bánh quy, còn có cả sữa mạch nha, cộng thêm cái chân heo khô, sính lễ như vậy mang qua cực kỳ có thể diện.
Hàn Thủ Gia sáng sớm đã tới đây chờ, bà Hàn đem xe đạp trong nhà cho anh mượn: "Thủ Gia, trên đường đi chậm một chút!"
"Bà nội yên tâm." Hàn Thủ Gia cười.
Sau đó mang theo Võ Cương, mẹ Võ và cậu Võ về quê.
Chồng của thím Phương tên Thẩm Đại Đức. ông ấy là con của bác ông Hàn, nhưng tình cảm so với anh em ruột không khác chút nào, thời trẻ hai gia đình cũng thường xuyên giúp đỡ lẫn nhau.
Mà lần này con gái nhờ có sự hỗ trợ của mẹ chồng nàng dâu bà Hàn và Cố Lệ, mới tìm được một người chồng ở trong thành, hôm nay nhà trai muốn qua đây đưa sính lễ, chuyện quan trọng như vậy tất nhiên không thể thiếu ông Hàn ở đây.
Thời điểm Hàn Thủ Gia mang theo mẹ con Võ Cương và cậu Võ tới đây, khiến cho không ít người trong đội sản xuất chú ý, nhưng cho đến khi nhà họ Võ đặt sính lễ xong, cha mẹ hai bên định ra ngày kết hôn sau đó trở về, lúc này người trong thôn mới biết Hàn Văn Vân tìm được một người chồng trong thành phố!
Lần này đầu óc của mọi người trong thôn giống như nổ tung!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-390.html.]
Sôi nổi chạy tới xác định với thím Phương.
Suy nghĩ của thím Phương là muốn con gái gả qua bên đó xong mới nói, nhưng chuyện này không giấu được.
Nhà trai bên kia qua có thành ý, mang theo nhiều đồ vật đến đây để hạ sính lễ, có thể nhìn ra được là sự nghiêm túc đối với cuộc hôn nhân này, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Lúc này thím Phương mới hào phóng thừa nhận.
"Là em dâu giúp tôi tìm người, ngày hôm qua cùng Văn Vân lên thành phố xem mặt, bên kia đối với Văn Vân rất vừa lòng, Văn Vân cũng đồng ý, cho nên hôm nay bọn họ mới tới đây."
"Còn về thời gian hả? Đã chọn vào tháng sau, xem khi nào Võ Dương đi công tác về, đến lúc đó chọn một ngày tốt gả Văn Vân qua đó."
"Con rể của tôi làm nghề gì hả? Hiện tại đang làm ở chỗ mua sắm, đúng vậy, cùng một đơn vị với Lệ Lệ, bọn họ cũng quen biết nhau, Lệ Lệ nói anh ta là một người nghĩa khí."
Có người chua chát nói quá lên: "Còn nói bộ dạng nghĩa khí, tôi nhìn thấy bộ dạng trông giống như người xấu, còn không có một bên tai!" Con gái nhà mình còn không được gả vào trong thành, một người ly hôn như Hàn Văn Vân làm sao có thể gả được!
Thím Phương rất bình tĩnh nói; "Con rể của tôi trước đây từng là công an, mà một bên tai kia chính là huy chương anh hùng để lại khi làm nhiệm vụ, người dân như chúng ta yêu anh hùng như vậy nên Văn Vân nhà tôi muốn gả cho một người trượng nghĩa như thế!"
Hàn Văn Vân ở trong phòng không có đi ra, cô ấy nhớ đến câu nói thì thầm của Võ Cương trước khi rời đi: "Tháng sau anh đón em về thành phố, về sau em sẽ là người quản tiền lương."
Sắc mặt ửng đỏ.