Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 385

Cập nhật lúc: 2025-04-03 06:16:39
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm sau buổi sáng còn chưa sáng hẳn Hàn Văn Hồng đã phải ra cửa, bà Hàn cũng đã sớm làm sủi cảo cho anh ăn. tối hôm qua đã nấu chín rồi ngâm ở trong nước lạnh, buổi sáng dậy nấu nóng lên là có thể ăn.

Toàn bộ quá trình anh không tạo ra âm thanh nào lớn nên không ảnh hưởng đến Cố Lệ.

Tối hôm qua Cố Lệ không hề tiến vào lớp học để học tập, thật sự là do ở cùng với Hàn Văn Hồng nên không nhớ tới.

Một giấc ngủ tỉnh dậy thì trời đã sáng, vừa thấy thời gian không còn sớm, Cố Lệ lập tức rời giường rồi dọn dẹp.

Bà Hàn đã nấu xong cháo gạo kê, bà cùng Đại Bảo Nhị Bảo đều đã ăn xong, đang ở cửa nói chuyện cùng thím Hồng.

Thấy Cố Lệ đã dậy, bà Hàn lập tức nói với thím Hồng: "Tôi đi hỏi Lệ Lệ một chút xem con bé có biết người bà nói hay không."

Bác Hồng đành ở bên ngoài xem cháu trai chơi cùng Nhị Bảo.

Trong phòng bà Hàn đang nói chuyện cùng với Cố Lệ: "Lệ Lệ, con có biết một người tên là Võ Cương ở chỗ thu mua bên kia hay không?"

Cố Lệ ngạc nhiên hỏi: "Sao mẹ lại hỏi đến anh ta thế?"

Bà Hàn nói: "Thím Hồng đến nói với mẹ, nói mẹ anh ta đến đây tìm thím Hồng, nhờ thím Hồng hỗ trợ tìm một mối hôn sự phù hợp."

Cố Lệ lập tức cười: "Mẹ, mẹ có còn nhớ lúc trước con từng nói với mẹ về một người đồng nghiệp của con không? Người mà thấy việc nghĩa là giúp đỡ hết lòng hết dạ." Lúc trước cô chưa nói đến tên Võ Cương, chỉ nói là đồng nghiệp.

Bà Hàn nghe vậy lập tức vui mừng, nói: "Anh ta chính là người con nói lúc trước đấy à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-385.html.]

Cố Lệ cười cười: "Là anh ta." Lại hỏi: "Lúc thím Hồng nói chuyện về anh ta với mẹ, mẹ không hình dung được một chút bề ngoài sao?" Dù sao thì tình huống Võ Cương khá đặc biệt, nếu có giới thiệu thì khẳng định mẹ chồng cô có thể liên tưởng đến.

Bà Hàn nói: "Chưa nói gì cả."

Cố Lệ: "... Bà mối này cũng không đáng tin cậy rồi." Bà ta có ý muốn giấu giếm một chút nội tình.

Thật ra bà Hàn biết nhiều nên không trách: "Bà mối nào nói được một nửa sự thật đã được coi là có lương tâm, không giấu giếm anh ta từng ly hôn, không có con, cũng không nói dối trong nhà vẫn còn một mẹ già, người nhà đơn giản, chính là lớn lên cũng không được tốt, là bởi vì vợ trước tâm tính kiêu ngạo cho nên ly hôn với anh ta. Anh ta không đánh vợ không hút t.h.u.ố.c lá uống rượu, không ham mê những cái xấu xa." Đây là nguyên văn là lời thím Hồng nói.

Ban đầu bà Hàn còn tưởng rằng lớn lên không được tốt là lớn lên xấu, nhưng bà lại không thèm để ý cái này, đàn ông lớn lên xấu có gì quan trọng, chủ yếu là quan tâm đến lập nghiệp, không đánh vợ, đối xử tốt với vợ, như thế là được, cần gì quan tâm anh ta xấu hay không xấu chứ.

Nhưng nghe con dâu nói qua bà Hàn biết lớn lên không được tốt là bởi vì không có một cái lỗ tai, cho nên khi nhìn không được lịch sự.

"Lệ Lệ, lần này đi công tác có nhìn ra được anh ta là người như thế nào không?" Bà Hàn hỏi.

"Không tồi, nếu có thể thành thì chị Văn Vân có thể gả cho anh ta." Cố Lệ trả lời cũng rất đơn giản: "Nhưng mà lần này chúng con trở về, có người đồng nghiệp còn muốn giới thiệu em họ năm nay mười tám tuổi cho anh ta, nhưng mà anh ta không đồng ý, nói tuổi quá nhỏ. Con thấy ý của anh ta, dường như tạm thời vẫn chưa muốn cưới vợ."

"Kém mười hai tuổi thì khẳng định sẽ không dám muốn, lúc trước người vợ kia chính là bởi vì anh ta không có một cái lỗ tai nên mới ly hôn với anh ta. Mẹ thấy anh ta cũng là người kiên định, khẳng định đồng ý sinh hoạt với một cô gái kiên định như Văn Vân!" Bà Hàn nói.

"Vậy thử xem xem." Cố Lệ gật đầu, Hàn Văn Vân nếu có thể tìm được hạnh phúc thì chuyện này cũng chưa chắc không phải một chuyện tốt, về sau ở trong thành cũng nhiều thêm một nhà họ hàng, mẹ chồng cô cũng có thể đi chơi nhiều hơn.

Bà Hàn lại ra bên ngoài trả lời bác Hồng, tỏ vẻ con dâu mình biết Võ Cương.

"Không có một lỗ tai." Bà Hàn nói với thím Hồng.

Loading...