Ước chừng chiếc xe lớn chở hàng hóa này phải chia làm hai xe trở về, một xe thì không vận chuyển được hết. Một xe là sản phẩm biển gồm vài thứ cá biển rong biển khô, một xe là muối biển. Cố Lệ ngồi ở ghế phụ của xe thứ nhất, vị trí cạnh Hàn Văn Hồng.
"Sao anh lại đổi sang tổ lái xe đường ngắn?" Cố Lệ cười nói.
Hàn Văn Hồng vừa lái xe vừa nói: "Trường Thắng ở nhà dưỡng thương, anh không muốn chạy xe với người khác nên quyết định thay đổi."
Vẻ mặt Cố Lệ thất vọng: "Vậy à? Em còn tưởng rằng là vì không muốn xa em nên mới đổi, xem ra là tự em mơ mộng hão huyền rồi."
Hàn Văn Hồng chạy đến một nơi khá vắng vẻ rồi dừng xe, Cố Lệ không rõ nguyên do: "Sao lại dừng... Ô Ô..."
Cô vẫn chưa nói xong, Hàn Văn Hồng đã cởi bỏ đai an toàn lập tức ôm lấy mặt cô rồi hôn lên, Cố Lệ làm ra vẻ kêu lên hai tiếng rồi quàng tay vây quanh cổ anh.
Cũng không biết đã trải bao lâu, lúc này hai người mới lưu luyến tách ra, Cố Lệ nghĩ anh sẽ tiếp tục lái xe, quả nhiên xe tiếp tục khởi hành vì phải ưu tiên công việc lên hàng đầu, dường như Hàn Văn Hồng tỏ ra chưa từng phát sinh chuyện gì mà tiếp tục lái xe về nhà.
Cố Lệ đi xuống liếc mắt nhìn một cái, ồ, thiếu chút nữa cô lại cho rằng sức quyến rũ của mình giảm xuống, hóa ra là không phải.
Nhưng mà không cần phải nói cũng biết, hai người bọn họ vẫn chưa từng làm ở trường hợp thế này.
Nhưng mà trước mắt thời gian không thích hợp, trên người cô có nhiều bụi bẩn vẫn còn chưa được tắm rửa sạch. Hiện giờ anh chạy khoảng cách ngắn, hôm nào tìm được thời gian thích hợp thì cùng anh thử xem?
Không bao lâu thì trở về huyện thành, Hàn Văn Hồng đưa cô về nhà đầu tiên: "Phải đến đêm anh mới về được, em nghỉ ngơi trước đi."
"Anh cẩn thận một chút, đi chậm một chút." Cố Lệ nhìn anh nói.
Hàn Văn Hồng tiến lại gần rồi hôn Cố Lệ hai cái, lúc này anh mới tươi cười rồi nói: "Anh biết mà, đừng lo lắng."
Cố Lệ về nhà trước, Hàn Văn Hồng đem hàng hóa vận chuyển đến chỗ thu mua, sau đó lại lái xe đi vào nội thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-384.html.]
Đến khi anh xong việc về nhà thì lúc ấy cũng đã mười giờ đêm.
Cố Lệ cũng nhìn thấy anh mệt mỏi, đi tới đi lui cũng không gần, vài tiếng đồng hồ chứ có ít đâu!
Bà Hàn còn có Đại Bảo Nhị Bảo đều đã đi ngủ, chỉ còn lại hai người bọn họ vẫn còn thức, Cố Lệ đợi anh trở về lập tức đổ nước ấm vào bồn gỗ to cho anh tắm rửa.
Hàn Văn Hồng tự nhiên ngoan ngoãn nghe lời, chờ anh tắm rửa sạch sẽ xong thì vợ anh đã làm cho anh một bát mì sợi.
"Nhìn em làm gì, mau ăn đi." Cố Lệ bị anh nhìn chằm chằm, không nhịn được nói anh.
Hàn Văn Hồng nói: "Lâu lắm anh không được gặp vợ rồi."
"Sắp tới em có vài ngày được nghỉ ở nhà, mau ăn đi." Cố Lệ lập tức nói.
Hàn Văn Hồng lập tức ăn một chén mì thịt bò trứng, ăn xong tự dọn dẹp mọi thứ, sau đó lại đi đánh răng rồi lại về phòng với Cố Lệ.
Thời điểm Cố Lệ ngồi xe của anh trở về đã nghe anh kể chuyện anh đổi từ tổ đường dài sang tổ khoảng cách ngắn, hiện tại anh đã về đương nhiên cô phải để anh nghỉ ngơi đã.
Hàn Văn Hồng không muốn nghỉ ngơi, anh chỉ muốn thân cận cùng vợ một chút, thế mà lại chẳng thấy vợ đâu khiến anh bứt rứt khó chịu.
Cứ thế chỉ ôm một cái là không thể buông tay, cho đến sau khi gió êm sóng lặng, Cố Lệ chỉ có thể than thở một tiếng, đàn ông lâu ngày không gặp đúng là không thể trêu vào.
"Vợ à." Hàn Văn Hồng quyến luyến vô cùng ôm cô trong ngực, thanh âm khàn khàn mang theo sự thỏa mãn sau khi xong việc.
Cố Lệ xem thời gian đã mười hai giờ rồi, định là muốn nói chuyện với anh, nhưng mà cũng chỉ có thể để lại: "Mau ngủ đi, sáng mai anh còn phải lái xe."
Hàn Văn Hồng ừ một tiếng, anh cũng biết cô mệt mỏi nên không quấn lấy cô nữa mà hai người dựa vào nhau mà ngủ.