Người này miệng lọt gió giống cái cái phễu, người này phù phiếm hoa mỹ, không có chút nào yên ổn, anh nghèo điên rồi mới làm việc cùng với một người như vậy.
Mẹ Hàn nghe xong những lời này cũng thở dài nhẹ nhõm: "Con đi tắm đi, mẹ đi bao cho con ít sủi cảo ăn."
Hàn Văn Hồng liền mang theo quần áo, cũng mang theo Nhị Bảo đi tắm rửa, sau khi tắm rửa sạch sẽ liền đến nhà họ Từ thăm Từ Trường Thắng.
Mấy ngày qua, sắc mặt Từ Trường Thắng tốt lên rất nhiều, vết thương trên chân cũng lành hẳn.
"Vẫn là nên dưỡng, vết thương trên chân cũng không phải là việc nhỏ, dưỡng tốt về sau mới không lưu lại di chứng." Hàn Văn Hồng nói.
Trên mặt Từ Trường Thắng cũng mang theo nụ cười: "Em biết, trước khi chị dâu đi công tác còn đưa lão đại phu kia tới xem qua, nói em khôi phục rất khá, cứ tiếp tục như vậy thì ba tháng sẽ có thể xuống đất đi lại."
Hàn Văn Hồng hỏi: "Ba tháng sau có thể ra xe chưa?"
"Vẫn chưa được, muốn ra xe phải dưỡng khoảng năm tháng nữa." Từ Trường Thắng nói, đây cũng là do lão đại phu kia nói.
Ba tháng có thể xuống đất đi lại, nhưng lại chưa làm được việc nặng, chỉ thích hợp hoạt động nhẹ một chút, sau đó còn phải dưỡng thêm, năm tháng mới có thể khôi phục công tác, như vậy về sau sẽ không lưu lại di chứng gì.
Hàn Văn Hồng nghe xong thế mới biết không nhanh như vậy.
"Lần này trở về lại không gặp chị dâu?" Từ Trường Thắng nói.
Hàn Văn Hồng thở dài: "Đã lâu rồi chưa được gặp nhau." Vợ ở nhà thì anh không ở, anh ở nhà thì vợ lại không ở.
Từ Trường Thắng nói: "Vậy anh có muốn xin với bộ vận chuyển đi đường ngắn, không đi đường dài không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-381.html.]
Hàn Văn Hồng do dự một lúc mới nói: "Tôi cũng đang có ý định này."
Bộ vận tải cũng có khoảng đường ngắn và đường dài, nhưng nhìn chung, loại hình vận chuyển giao hàng bằng ô tô này luôn phải đi đường dài, tức là đường dài có thể chở hàng bí mật tư nhân, ngoài việc có tiền lương và trợ cấp, còn có thêm tiền bên ngoài.
Đều là dìu già dắt trẻ, ai không muốn kiếm thêm tiền? Chạy đường ngắn cũng có trợ cấp, nhưng trên cơ bản không làm được những việc vận chuyển bí mật kia, tính toán một tháng phải thiếu đi bao nhiêu tiền?
Nhưng mà hiện tại anh không có tâm tư gì với đồng nghiệp Đỗ Đào, mà Từ Trường Thắng phải vài tháng nữa mới khôi phục, nếu đã như vậy còn không bằng anh chạy đường ngắn một khoảng thời gian để gặp vợ mình nhiều hơn!
"Vậy thì anh phải suy nghĩ kỹ, nếu đổi xe đường ngắn với ai đó, đổi lại cũng không phải chuyện dễ dàng." Từ Trường Thắng nói, ai cũng muốn chạy đường dài kiếm thêm nhập, trong lòng mọi người trong bộ vận chuyển đều hiểu rõ mà không nói ra.
Chỉ cần không gây phiền toái cho mọi người, đơn vị bình thường cũng không thèm để ý, nhưng lần trước lão Lương nuôi tình nhân ở bên ngoài, sau đó ai cũng biết chuyện chạy xe đường dài có thể nuôi tình nhân.
Hàn Văn Hồng đã suy nghĩ về chuyện này trên đường trở về.
Hơn nữa chạy đường ngắn cũng không phải không có cơ hội, con đường của vợ anh thật ra anh có thể sử dụng, nhưng còn cần thăm dò, cũng chỉ có thể làm sau khi Từ Trường Thắng hồi phục, cùng đi làm với anh, còn những người khác trong bộ vận chuyển đều là miệng rộng.
Không có một người đáng tin cậy.
"Chờ cậu khỏe lại cùng nhau chạy đường ngắn, lại đi tìm con đường kiếm tiền mới?" Hàn Văn Hồng nói.
"Được!" Từ Trường Thắng gật đầu, anh ta cũng không tin được những người trong bộ vận chuyển, lần trước cùng vị tài xế mới kia ra xe liền không nghe đối phương nhận chuyển vật tư riêng.
Anh ta và Hàn Văn Hồng giống nhau, đều rất quý trọng công việc này, khi đó lúc mới làm việc này cùng Hàn Văn Hồng là hai người đã quen thuộc lẫn nhau, hiểu biết đối phương mới làm.
Trong những năm qua họ biết rõ lẫn nhau, biết tất cả mọi thứ, còn những người khác thì sao? Thực sự không thể tùy tiện làm một việc đó, nếu không đối phương sẽ nắm nhược điểm của mình không bỏ!
Vì vậy, nếu cùng Hàn Văn Hồng chạy đường ngắn, anh ta có thể tìm một con đường khác, anh ta cảm thấy rằng với kỹ năng của anh ta và Hàn Văn Hồng, anh ta sẽ không bị nước tiểu nghẹn chết.