Hơn nữa cô con gái kia lại cố tình đau bụng đúng lúc đó? Mẹ vợ trước còn xen cả vào việc này, không chừng biện pháp này là người nào đó nghĩ ra cho hai anh em, chính là không muốn mẹ kế vào cửa.
Cho nên cô cảm thấy vẫn là nên thôi.
Thím Hồng nghe xong liền lúng túng nói: "Vốn dĩ chị cũng rất tức giận, nhưng nhà trai này thật sự không tồi, em gái này, cũng không dễ để gặp một gia đình có điều kiện tốt như vậy, em có muốn suy xét lại không?"
"Không cần suy xét." Mẹ Hàn dứt khoát từ chối: "Chờ sau này có gia đình nào tốt lại nói, nhà kia nhất định không được."
Thím Hồng có chút tiếc nuối nói: "Vậy chị đẩy nhé?"
"Đẩy đi." Mẹ Hàn gật đầu.
Thím Hồng cũng đến nói với nhà trai: "Nhà nữ nói thôi, nhưng mà không phải thím nói gì quá, cô gái kia thật sự lớn lên rất xinh đẹp, tuy rằng ly hôn, nhưng người ta vẫn chưa sinh con, cũng là vì chồng có bệnh chứ không có nguyên nhân gì khác, nếu không thím thấy tính tình kia thì sẽ không ly hôn, chẳng qua không có duyên phận với cậu mà thôi."
Người đàn ông trung niên nghe xong liền thở dài: "Là cháu không tốt, không dạy được tụi nhỏ."
Thím Hồng cũng mặc kệ, bởi vì còn có những người khác tới nhờ bà ta chuyện xem mắt, cho nên bà ta đến tiếp đãi bọn họ.
Nhà Cố Lệ, cô đang dựng ngón trỏ với mẹ chồng: "Mẹ, việc này mẹ làm được quá hả giận!"
Mẹ Hàn cười, nhưng lại thở dài nói: "Chỉ có thể đợi lần sau lại nói."
Cố Lệ gật đầu, nói đến việc này, trong đơn vị của cô cũng có một người đàn ông độc thân, hiện tại cũng ly hôn.
Mẹ Hàn vừa nghe liền vội vàng hỏi thêm vài câu, Cố Lệ cũng không giấu diếm mà kể lại chuyện của Võ Cương, mẹ Hàn nghe xong hai mắt sáng lên.
"Như vậy thật tốt!" Mẹ Hàn nói.
Cố Lệ nói: "Bởi vì bị mất một bên tai, cho nên trông hơi hung dữ, nhưng thính giác vẫn ổn." Võ Cương được điều đến chỗ thu mua, bối cảnh gì đó đều bị người lột sạch, gia thế trong sạch nhân phẩm đoan chính, không có gì phải bàn cãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-380.html.]
"Có vấn đề gì chứ? Đó là vì làm chuyện tốt, cũng không phải thiếu cánh tay gãy chân!" Mẹ Hàn rất vui nói.
Cố Lệ nói: "Nhưng mà con với anh ta cũng không thân lắm, lần này tụi con muốn đi công tác cùng nhau, cũng vừa lúc nhìn xem các phương diện, đến lúc đó con lại hỏi xem ý tứ của anh ta thế nào!"
Trước giờ cô chưa tiếp xúc với Hàn Văn Vân, nhưng hôm nay tiếp xúc, cô cảm thấy cô ấy thật sự rất tốt, chẳng trách mẹ chồng cô luôn nhớ thương muốn giới thiệu một mối hôn nhân tốt cho cô ấy, một cô gái còn trẻ như vậy, nếu như có cơ hội thì Cố Lệ vẫn muốn làm mai.
Chẳng qua cô cũng phải xác định Võ Cương là người như thế nào mới được, muốn cô làm mai cũng không phải chuyện dễ, cô phải hỏi thăm tất cả các phương diện hỏi mới được.
Cuộc sống này trôi qua thật nhanh, cảm giác mấy ngày nhoáng một chút trôi qua trong nháy mắt vậy.
Cố Lệ, Đỗ Tiểu Hà, Thẩm Văn Võ, Mã Trọng Dương bốn người, nhiều thêm một Võ Cương là năm người, bọn họ cùng nhau xuất phát đi ra ngoài làm việc.
Hàn Văn Hồng về nhà khi cô đi chưa đến năm ngày.
"Sao lại không khéo như vậy, Lệ Lệ vừa ra ngoài chưa đến mấy ngày mà con đã trở lại." Mẹ Hàn nói.
Hàn Văn Hồng,"..."
Anh còn tưởng rằng lần này ra xe không lâu, trở về có lẽ sẽ gặp được vợ mình, kết quả lại không có.
"Lần này đi có thuận lợi không?" Mẹ Hàn quan tâm hỏi chuyện.
"Vẫn còn tốt, không xảy ra chuyện gì xấu." Hàn Văn Hồng gật đầu, lần này đồng nghiệm lâm thời là Đỗ Đào xem như tương đối trung thực, nhưng tất nhiên không hoàn toàn trung thực.
Bởi vì anh ta muốn xúi giục anh làm chút việc, còn nói năm nay không có trợ cấp, tổn thất cũng không nhỏ, bằng mọi giá phải bù trở lại.
Nhưng mà Hàn Văn Hồng không đồng ý, anh không có ý định dấn thân vào con đường này!
Nếu như Đỗ Đào bất mãn với anh, anh có thể đưa ra ý tưởng thay người với bộ vận chuyển, Hàn Văn Hồng thật sự không muốn làm cùng anh ta, như thế nào cũng không muốn làm chung.