Bà Hàn nói đối phương làm vận chuyển hàng hóa ở cục bưu chính, có tiền lương, đã mất vợ vài năm trước, để lại một trai một gái, một đứa mười sáu một đứa mười bốn.
"Tuy rằng có hai đứa con, nhưng tôi nói thật, chẳng mấy năm nữa con trai con gái cũng cưới vợ gả chồng rồi, đối phương cũng vì chuyện này mới muốn tái hôn, tôi cũng đã thăm dò qua không hút thuốc uống rượu, không có gì không tốt hết. Nhưng mà mấy năm đầu gả đi những ngày tháng sau đó sợ không tốt lắm, bởi vì phải làm mẹ kế đúng không? Mấy đứa trẻ lớn như vậy khẳng định quản lý không dễ, nhưng nếu chờ con trai con gái có gia đình của chính mình, những ngày lành cũng bắt đầu đến, cả đời chúng ta cũng không có ngày tốt như vậy, nếu có thể chịu đựng được những ngày tháng an nhàn sẽ tới, bà thấy tôi nói có đúng không? Bà Hàn nói.
Lời này nghe rất tốt đẹp, nhưng trên thực tế bà Hàn cũng cảm thấy cuộc hôn nhân này rất tốt, bởi vì nếu bà có một đứa con gái đã ly hôn, bà cũng sẽ bảo con gái nghiêm túc suy nghĩ về cuộc hôn nhân này.
Tất nhiên thím Phương cũng hiểu, trong lòng cũng đã có ý tưởng này: "Vậy thì xem thời gian rảnh rỗi sắp xếp một chút?"
"Ngày mai có rảnh không? Nếu được ngày mai có thể vào thành phố, công việc bên kia cũng bận rộn, ngày mai có thể vào thành phố thì đi xem một chút." Bà Hàn nói.
Thím Phương nghe vậy cũng gật đầu, bà ấy đã gấp gáp muốn về nói với con gái, nhưng vẫn nhớ nói lời cảm ơn với bà Hàn.
Bà Hàn không thèm để ý: "Cảm ơn tôi làm cái gì, mau đi nói cho Vân Vân biết đi." Còn không biết chuyện này có được hay không, nếu được đến lúc đó cảm ơn sau cũng không sao.
"Vậy tôi đi về nói cho Vân Vân biết!" Thím Phương không còn kiên nhẫn nữa.
Trở về nhà đã thấy Hàn Văn Vân bắt đầu đi làm, cô ấy không muốn tăng thêm áp lực cho gia đình, cho nên mỗi ngày đều làm việc rất nghiêm túc, là người phụ nữ có công điểm cao nhất, về nhà còn giúp đỡ công việc hàng ngày, chăm sóc cháu trai, việc gì cũng làm.
Chính vì thế mà chị em dâu đối với việc cô ấy ở nhà mẹ đẻ không có ý kiến gì.
Thím Phương về nhà mới nhớ ra con gái không ở nhà, việc này cũng không tiện nói cho người khác nghe, hơn nữa không cần lo lắng, chờ con gái về nói cũng không muộn, vì thế đi về phía phòng cũ, không chỉ lấy cho bà Hàn một túi đậu phộng, còn giúp bà Hàn bóc sạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-376.html.]
"Làm sao dùng hết, chỗ này cũng đủ ăn, bà cầm về đi." Bà Hàn cũng không lấy của bà ấy.
Thím Phương nói: "Không phải đưa cho bà, mà là đưa cho vợ Văn Hồng, năm ngoái lương thực căng thẳng là cô ấy giúp gia đình chúng tôi kiếm về không ít, tôi còn chưa cảm ơn qua cô ấy." Còn nói: "Cùng với việc hôm nay không liên quan, mặc kệ có được hay không, tôi cũng nhớ một phần ý tốt của bà."
Cũng vì quan tâm con gái của bà ấy, cho nên tìm được mối hôn nào tốt mới chạy về đây nói riêng.
Cuộc hôn nhân này bọn họ không có quyền chọn, bởi vì cuộc hôn nhân đầu tiên không trọn vẹn, càng đừng nói đến tình hình của con gái.
Bà Hàn nghe vậy nở nụ cười: "Nếu vậy tôi cũng không khách sáo nữa, Đại Bảo và Nhị Bảo rất thích ăn móng giò hầm đậu phộng, đậu phộng hầm nhừ cũng ăn được một bát."
Thím Phương: " ... Cuộc sống của bà cũng thật thoải mái."
Bà Hàn cười: "Cũng còn tốt, chờ Vân Vân gả lên thành phố, đến lúc đó thường xuyên qua đây, nhà của chúng ta cách đó khoảng nửa giờ đi bộ, không xa."
Thím Phương nghe vậy cũng cảm thấy vui mừng, chỉ là lo chuyện này không được...
Bà Hàn nói; "Có thể được dĩ nhiên tốt, nhưng nếu không được cũng không cần lo lắng, tôi vẫn luôn chú ý Văn Vân, nếu không tốt tôi cũng không về đây nói, vẫn còn cơ hội, Vân Vân năm nay vẫn còn trẻ, bà đừng lo lắng."
Thím Phương phát hiện đứa em dâu của lão nhị cũng không tệ, trước kia sao không phát hiện ra ưu điểm này?
Hai người nói chuyện rất vui vẻ, không bao lâu thì đến giờ tan làm, thím Phương nhanh chóng về nhà lặng lẽ tìm con gái nói chuyện này.