Hàn Văn Hồng đi đánh răng để ăn cơm, xong mới ra ôm Nhị Bảo, Nhị Bảo lập tức vui vẻ, không nghĩ tới ba nhóc thế mà đã trở lại!
"Văn Hồng, hiện tại Thủ Gia đã vào thành học việc!" Bà Hàn lập tức nói chuyện này cho con trai biết.
Hàn Văn Hồng khó hiểu: "Thủ Gia đi học việc? Chuyện này từ bao giờ?"
Bà Hàn liền nói: "Chính là lúc con vừa mới đi xe, Lệ Lệ tìm cho nó một vị trí đi theo Cát sư phó học việc ở đơn vị sửa chữa."
Bà Hàn hỏi qua Cố Lệ, bảo cháu trai Hàn Thủ Gia đưa Cát sư phó về nhà ăn một bữa cơm. Bởi vì mặt mũi Cố Lệ, Cát sư phó cũng đến ăn, phải biết rằng Cố Lệ đã dạy ông ấy một ít bản lĩnh khiến ông ấy thật sự cảm kích, nên đến ăn một bữa cơm cũng chẳng có vấn đề gì.
Hàn Văn Hồng ngạc nhiên, vợ anh có phương pháp gì mà có thể khiến bộ phận sửa chữa bên kia nhận cháu trai anh đến làm việc?
"Mẹ cũng không biết, hóa ra Lệ Lệ lại có năng lực như vậy, đến động cơ mà con bé đều sửa chữa được. Con bé nói là trước đây con lấy vài thứ về nhà sửa chữa, nó ở bên cạnh nhìn rồi học được. Những người làm ở đơn vị sửa chữa đó còn rất khâm phục nó, còn muốn con bé đến đơn vị sửa chữa làm việc..." Bà Hàn khen con dâu lên đến tận trời.
Làm Cố Lệ xấu hổ đến nỗi mặt đỏ bừng.
Hàn Văn Hồng: "..." Trước kia anh có lấy một ít linh kiện về nhà tìm hiểu, nhưng vợ anh rõ ràng rất ghét bỏ nó, thậm chí còn chẳng thèm chạm vào nó... Cô chưa từng học mà nhỉ?
Hơn nữa cứ cho là học từ anh đi chăng nữa, nhưng đến anh cũng không lợi hại như vậy mà có thể khiến đơn vị sửa chữa xem với con mắt khác còn hứa cho một công việc, vợ anh lại bảo học được bản lĩnh này từ anh...
Hàn Văn Hồng tỏ vẻ ra nghi ngờ, bà Hàn lại chẳng có chút nào không cho là đúng: "Lệ Lệ thông minh như vậy, chỉ cần ở bên cạnh nhìn không cần động tay vào, con bé đều có thể học được. Thời điểm lúc trước con và con bé xem mắt, ánh mắt đầu tiên của mẹ lập tức cảm thấy toàn thân Lệ Lệ đều phát ra ánh sáng, mẹ nhớ rõ Lệ Lệ cũng không có ấn tượng tốt với con, vẫn là mẹ khuyên can mãi, nên nể mặt mũi của người mẹ chồng này, lúc này con bé mới miễn cưỡng tiếp nhận con mà thôi..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-360.html.]
Hàn Văn Hồng: "..."
Bà Hàn liếc nhìn con trai: "Như thế nào, con còn không tin? Nhưng mà không phải mẹ nói con đâu nhưng Văn Hồng à, con cần phải tiến bộ biết không? Hiện tại Lệ Lệ cứ có thời gian rảnh là đọc sách. Mẹ thấy con bé ngoài ăn cơm, cho Đại Bảo Nhị Bảo ngủ thì thời gian còn lại đều là đọc sách kìa!"
Trên thực tế cho dù là ngủ, Cố Lệ cũng sẽ cố gắng bù lại những tri thức còn thiếu của mình, lớp học tri thức của người máy thật thần kỳ, học tập cả đêm thế mà không có chút mệt mỏi nào.
Hàn Văn Hồng: "..." Mới bao lâu anh không về nhà mà đã có biến hoá lớn như vậy?
Tại sao vợ anh đột nhiên lại tiến lên như thế, rõ ràng đã nói cứ bình thường cùng nhau đến già mà!
Hàn Văn Hồng ôm Nhị Bảo leo lên xe đạp, mang theo Nhị Bảo đến đơn vị sửa chữa bên này. Hàn Thủ Gia đang ở bên trong, sáng sớm ăn cơm sáng xong là lập tức bắt đầu công việc, hiện tại cả người anh ấy đều rất nhiệt tình.
Nhìn thấy chú bảy đến, Hàn Thủ Gia cười nói: "Chú Bảy, chú đã về rồi?"
"Ừ, trở về rồi, hôm nay nghe bà nội cháu nói cháu đã vào thành nên chú tới đây nhìn xem." Hàn Văn Hồng gật đầu.
"Chú Bảy không cần lo lắng đâu, cháu ở bên này làm quen rất tốt!" Hàn Thủ Gia cười nói.
Cát sư phó chỉ bảo anh rất tận tình, cũng không có kiểu cất giấu tay nghề linh tinh, nhưng Hàn Thủ Gia biết đây đều là nể mặt thím bảy của anh.
Nếu nói trước kia Hàn Văn Hồng là người mà Hàn Thủ Gia khâm phục nhất vì dù sao chú bảy là người đầu tiên từ quê nhà đi ra ngoài.
Nhưng mà trước mắt, người mà Hàn Thủ Gia khâm phục nhất là thím bảy của anh, thật sự, anh chưa thấy qua người phụ nữ nào có thể lợi hại hơn so với thím bảy anh.