Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 342

Cập nhật lúc: 2025-04-02 20:15:58
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiện giờ diễn biến tiếp theo chính là như vậy, ở bệnh viện điều dưỡng mấy ngày, thoát ly nguy hiểm là có thể về nhà tự mình dưỡng thương.

Chân của Từ Trường Thắng đã được nối lại, cũng ở bệnh viện dưỡng bảy ngày, trở về cũng dưỡng mấy ngày, nhưng mà trước mắt ăn uống tiêu tiểu đều là cha Từ và mẹ Từ hầu hạ.

Cha Từ đi làm không có ở nhà thì chỉ có mẹ Từ hầu hạ, mặc dù con trai lớn phải tránh mẹ, nhưng mà tình hình hiện tại là như vậy còn có thể thế nào được nữa, ai còn đi so đo mấy cái kia?

Bởi vì Dương Mỹ Ngọc hoàn toàn không trở lại.

Lúc mẹ Hàn tới, mẹ Từ đang đỏ bừng mắt giặt những cái tã đó, nhìn thấy bà Hàn lại đây thì vội : "Chị à, sao chị lại đến đây? Đại Bảo và Nhị Bảo đâu?"

"Lệ Lệ đã trở về, nó trông con." Bà Hàn nói, cũng kéo cái ghế ngồi xuống nói chuyện phiếm với bà ấy: "Hiện tại Trường Thắng thế nào?"

"Vẫn là dáng vẻ đó." Khóe mắt của mẹ Từ có chút đỏ: "Em xem nó cả người không có tinh thần, cứ như vậy mãi cũng không được."

Bà Hàn lập tức nói: "Lão muội à, bà dẫn tôi vào thăm Trường Thắng, tôi an ủi an nó!"

Mẹ Từ gật đầu, lập tức dẫn bà đi vào trong, Từ Trường Thắng đang nằm ở trên giường, hai chân đều bó thạch cao, nhưng vẫn là bộ dáng kia, thật sự rất không có tinh thần.

Nhưng cũng không thể trách anh ta như vậy, bác sĩ đã nói, cho dù sau này chân có lành lại thì anh ta cũng không thể quay về làm việc ở bộ phận vận chuyển, vậy thì anh ta còn có thể làm gì nữa?

Hiện giờ anh ta mới bao nhiêu tuổi, nếu là thành người tàn phế thì sau này con gái của anh ta phải làm sao bây giờ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-342.html.]

"Trường Thắng, thím của con đến thăm con này." Mẹ Từ nói.

Lúc này Từ Trường Thắng mới phục hồi tinh thần nhìn về phía bà Hàn: "Thím."

Bà Hàn ngồi vào ghế bên cạnh, cười nói: "Trường Thắng, hôm nay thím mang đến một tin vui cho cháu, cháu nghe thím nói này." Đồng thời cũng là nói với mẹ Từ: "Mấy ngày hôm trước thím không dám nói với mọi người là bởi vì thím sợ Lệ Lệ không liên hệ được vị bác sĩ kia, đến lúc đó sẽ làm mọi người thất vọng, như vậy chẳng phải phá hỏng hy vọng của mọi người sao? Cho nên thím chưa nói, nhưng hôm nay Lệ Lệ đã trở lại, thím lập tức hỏi nó là có thể liên hệ với vị bác sĩ kia hay không? Lệ Lệ nói là có thể!"

Mẹ Từ nghe vậy lộ vẻ mặt ngơ ngác: "Bác sĩ gì?"

Từ Trường Thắng cũng là vẻ mặt ngẩn ngơ, nhưng anh ta nghe hiểu, Cố Lệ có quen biết một bác sĩ rất tài giỏi, nhưng mà dù bác sĩ kia có tài giỏi thì có thể chữa chân của anh ta trở lại như lúc ban đầu được hay sao, chân của anh ta là được chạy chữa ở bệnh viện tỉnh thành đấy.

Bà Hàn lập tức kể lại chuyện lần trước Cố Quốc Đống bị người ta đánh gãy chân: "Lúc ấy các người không biết ông thông gia, bà thông gia của tôi sốt ruột thành gì dáng vẻ gì đâu, khóc đến khàn cổ họng, là bởi vì bác sĩ trong bệnh viện nói cho dù về sau có dưỡng lành thì cũng trở thành người què. Kết quả là Lệ Lệ tìm tới bác sĩ này, hiện tại cậu út của bọn nhỏ đã khôi phục rồi, mỗi ngày đều kiên trì chạy bộ rèn luyện, tôi nghe Lệ Lệ nói là sau này thằng bé kia cũng muốn giống như anh rể thứ ba của cậu ấy, đi tham gia quân ngũ!"

Mẹ Từ rất kích động, lôi kéo tay bà Hàn và nói: "Chị à, lời chị nói là thật sao?"

"Tôi còn có lấy loại chuyện này ra đùa mọi người sao?" Bà Hàn cười nói: "Lúc trước là tôi không dám nói ra, sợ liên hệ không được, trước khi đến đây tôi có hỏi Lệ Lệ rồi, Lệ Lệ bảo tôi đến nói với các người một tiếng, đừng sợ, vị bác sĩ kia có thể chữa được, nhưng mà bác sĩ kia không muốn bị người khác quấy rầy, cho nên ông ấy dặn dò không được tiết lộ bất kỳ tin tức gì về ông ấy. Lệ Lệ cũng bảo tôi chuyển lời đến các người là chuyện này chỉ có bà và lão Trường Thắng biết là được, đừng nói cho bất kỳ ai khác!"

Loading...