"Tôi có thể sửa, nếu cần có thể dắt tôi qua đó xem một chút." Cố Lệ nói.
Quản sự Trịnh có hơi bất ngờ, nhìn về phía Mã Trọng Dương và Thẩm Văn Võ: "Vị đồng chí nữ này là?"
"Vị này chính là đồng chí Cố Lệ, cũng là đồng chí làm việc cùng chỗ thu mua của chúng tôi, có điều là cô ấy rất giỏi cái gì cũng có thể làm được, chuyện sửa chữa máy móc cô ấy cũng rất am hiểu!" Mã Trọng Dương vội nói.
"Xe chúng tôi bị hỏng trên đường đi, cũng nhờ đồng chí Cố Lệ tốt bụng sửa giúp, chúng tôi mới có thể kịp chạy đến xưởng nhựa này."
Quản sự Trịnh nhìn về phía Cố Lệ: "Cô thật sự biết sửa?"
"Dẫn tôi đi nhìn một chút." Cố Lệ gật đầu.
"Chuyện này không nhỏ, tôi phải đi tìm xưởng trưởng hỏi một chút, xưởng trưởng đồng ý rồi tôi mới có thể dẫn mọi người qua đó." Quản sự Trịnh nói.
"Anh đi hỏi đi, chúng tôi ở đây chờ anh." Cố Lệ nói.
Trong nhà máy, có hai máy bị hỏng, đây là chuyện không nhỏ cũng là tổn thất không ít đối với nhà máy, quan trọng là không ai đến sửa. Cũng đã mời không ít thợ đến đây cuối cùng đều bó tay trở về.
Cho nên khi xưởng trưởng Ngô nghe quản sự Trịnh nói, đối phương lại là một cô gái khiến cho xưởng trưởng Ngô có chút buồn cười.
Thế nhưng vì tầm quan trọng của chiếc máy, ông ấy cũng không muốn buông bỏ một hy vọng nho nhỏ, nên đích thân cùng quản sự Trịnh đến đây.
"Mấy vị đồng chí, vị này chính là xưởng trưởng Ngô của chúng tôi." Quản sự Trịnh giới thiệu.
Cố Lệ cùng những người khác cũng chào hỏi ông ấy, xưởng trưởng Ngô cũng không dài dòng: "Đây là vị đồng chí có thể sửa được máy giúp chúng tôi sao?"
"Là tôi." Cố Lệ nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-337.html.]
Xưởng trưởng Ngô hỏi cô: "Cô chắc chắn có thể sửa máy móc à?"
"Chỉ cần đến đó nhìn thấy, tôi sẽ biết có sửa được hay không." Cố Lệ nói.
Xưởng trưởng Ngô gật đầu cũng dẫn bọn họ đến đây.
Cố Lệ nhìn thấy những chiếc máy móc đó không hoạt động được, tuy đã báo hỏng nhưng những chiếc máy vẫn được bảo dưỡng rất tốt, có thể thấy những chiếc máy này rất được xem trọng.
Cố Lệ hỏi một ít vấn đề, chẳng hạn như xảy ra sự cố ở đâu, xảy ra vấn đề gì, xưởng trưởng Ngô liền trả lời.
Trên thực tế Cố Lệ chỉ hỏi theo thường lệ, và người máy tương lai của cô chỉ cần quét qua sẽ biết có vấn đề gì, Cố Lệ nhìn xưởng trưởng Ngô nói: "Xưởng trưởng Ngô, tôi có thể sửa hai máy này trong ngày hôm nay, nhưng lần này chúng tôi đến đây để thu mua một trăm thùng nhựa cùng một trăm chậu nhựa, ông có thể giúp cho chúng tôi không?
Xưởng trưởng Ngô có chút bất ngờ nhìn cô: "Nếu cô có thể sữa được hai chiếc máy này, tôi có thể phê duyệt cho các người, ngoài ra tôi cũng sẽ hứa, sau này mỗi tháng đều phá lệ phê duyệt cho cô năm mươi thùng cùng năm mươi chậu!"
"Vậy cảm ơn xưởng trưởng Ngô." Cố Lệ rất hài lòng, sau đó dưới ánh mắt của bọn họ mà bắt đầu sửa chữa máy móc.
Máy không nhỏ, gỡ ra cũng tốn không ít thời gian, cô không có sức lực nhiều nên phải nhờ Thẩm Văn Võ và Mã Trọng Dương đến giúp.
Trong nhà máy cũng có thợ sửa chuyên môn nên khi đám người đó chạy đến phát hiện máy đều đã bị tháo dỡ, sắc mặt cũng biến đổi.
"Cô đã tháo hết cái máy rồi!" Ông ta lớn tiếng hỏi.
Cố Lệ bị làm ồn đến nhíu mày, không thể không nói: "Không tháo ra thì làm sao sửa?"
"Cô đem máy tháo ra hết, thì cô phải tự lắp trở về, nhiều trang bị như vậy!" Thợ sửa chữa tức giận nói, nhìn về phía xưởng trưởng Ngô: "Xưởng trưởng, sao ông có thể trơ mắt nhìn một người phụ nữ phá hủy máy như vậy sao?"
Vào lúc xưởng trưởng Ngô nhìn thấy Cố Lệ muốn tháo dỡ máy móc ra, thật sự thì ông ấy cũng có chút đau lòng, chỉ sợ Cố Lệ không lắp về được, bởi vì máy móc này rất phức tạp nên cũng đã lên tiếng ngăn cản, nhưng Cố Lệ vẫn cam đoan với ông ấy sẽ không có vấn đề gì, cô có thể lắp trở lại.
Vả lại cô vẫn đang ở đây, nếu máy móc có hư hao gì thì cứ trực tiếp bắt cô đưa lên cảnh sát là được.