Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/V4hjrWlNuY
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Lệ cảm thấy mỳ này ăn không ngon bằng mẹ chồng cô nấu, nhưng mà ra cửa bên ngoài đương nhiên không thể bắt bẻ được gì, được ăn no là tốt rồi.
Ba người Đỗ Tiểu Hà và Mã Trọng Dương không cảm thấy gì, đối với bọn họ chuyện được đi ăn ở tiệm cơm bên ngoài này vẫn rất vui mừng.
Ăn xong đoàn người lập tức tới xưởng nhựa của tỉnh thành bên này, tới đúng thời điểm đang làm việc, số lượng công nhân đúng là không ít.
"Tôi nghe nói xưởng nhựa bên này tổng cộng có gần bốn trăm người công nhân." Thẩm Văn Võ nói, bọn họ đều đã tới đây nên biết rõ tình huống.
Một nhà máy có bốn trăm công nhân, như vậy thật là rất lớn, đúng là xưởng cung cấp dụng cụ nhựa cho toàn tỉnh thành.
Mấy người Cố Lệ tới đây tìm người phụ trách xưởng nhựa, thương lượng thu mua một loại bồn thùng nhựa, quả nhiên người phụ trách từ chối.
Người phụ trách biết bọn họ là nhân viên thu mua của huyện thành, anh ta đều còn nhận ra Mã Trọng Dương và Thẩm Văn Võ là đã từng tới đây nên không cần xem chứng minh linh tinh.
Anh ta nói thẳng: "Không thể cung cấp cho các anh chị được."
"Xưởng nhựa sản xuất ra đồ vật đều là muốn bán ra bên ngoài, chúng tôi lại đây thu mua cũng là vì các anh mở thêm ra nguồn tiêu thụ." Đỗ Tiểu Hà nói.
Người phụ trách cười: "Đúng là như vậy, nhưng mà dụng cụ của nhà máy nhựa không thể bán."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-336.html.]
Mã Trọng Dương nói: "Quản lý Trịnh, chúng tôi lần trước đến đây có đến đây xếp hàng rồi cũng không mua được, lần này chúng tôi lại đến, chẳng lẽ không thể kiếm được cái nào?"
Thẩm Văn Võ cũng nói: "Đúng vậy, lần trước chúng tôi đến đây anh đã đồng ý với chúng tôi rằng lần sau lại đến đây sẽ để cho chúng tôi một ít."
Vị quản lý Trịnh này cũng không làm khó bọn họ, nghĩ một chút rồi nói: "Các anh muốn bao nhiêu?"
Mã Trọng Dương nhanh chóng nói số lượng, quản lý Trịnh lắc đầu: "Tôi chỉ có thể làm chủ cho các anh một phần mười lượng là mười cái thùng nhựa cùng mười cái bồn nhựa."
Lần này bọn họ đến đây yêu cầu một trăm bồn nhựa cùng một trăm thùng nhựa, số lượng của lần nhiệm vụ này thật sự lớn, nếu không có Cố Lệ đi cùng, quản lý Trần tuyệt đối sẽ không yêu cầu thu mua nhiều như vậy.
Nhưng có Cố Lệ thì sao? Đương nhiên là có thể lấy nhiều một chút mang về, thương trường còn có các đại Cung Tiêu Xã đều đang thiếu, bởi vì bồn và thùng nhựa này dùng rất tốt rất bền, ngoài ra lại rất tiện nghi, chứ không thì đã không quý như vậy.
Trên cơ bản cứ bày ra một cái là sẽ bị tranh mua đến không còn gì.
"Huyện thành của chúng tôi to như vậy, mang về có mấy cái như vậy thì làm sao đủ được?" Đỗ Tiểu Hà nói.
Thẩm Văn Võ cùng Mã Trọng Dương đều bảo quản lý Trịnh cho thêm một chút, nhưng mà người ta không cho: "Bán cho từng này đều là bởi vì các anh lần trước đã tới, lần này không muốn khiến cho các anh tay không trở về, các anh nếu đã không cần thì thôi."
"Máy móc xưởng nhựa có cái bị hỏng cần yêu cầu sửa chữa sao?" Cố Lệ hỏi.
Quản lý Trịnh ngạc nhiên, đề tài này bị nói đến thật nhanh, nhìn cô nói: "Là có hai bộ máy móc không được tốt nữa, làm sao vậy?"