Cố Lệ nghe mọi người bàn tán, lại nhìn dáng vẻ đáng thương của Hàn Thủ Yến, nói: "Nếu muốn nói cái gì có thể đi vào trong nhà nói, rõ ràng là cháu biết nhà của tôi ở đâu, vậy mà lại tìm đến đơn vị nơi tôi làm việc, đây là cháu muốn làm cái gì?"
Mọi người nghe thấy ngữ khí của Cố Lệ có một chút lạnh nhạt nên không nhịn được mà lập tức mở miệng: "Con bé đáng thương như vậy, là người lớn sao lại có thể vô tâm như thế? Trước tiên nâng con bé dậy đã, nó vẫn còn đang quỳ đấy."
Đỗ Tiểu Hà còn có Mã Trọng Dương cùng Thẩm Văn Võ cũng đều nhìn thấy, nhưng mà bọn họ quen biết Cố Lệ đã lâu, biết cách làm người của Cố Lệ, chắc chắn bên trong còn có uẩn khúc khác.
Cố Lệ cũng không chịu bị Hàn Thủ Yến ép buộc, nói thẳng: "Hàn Thủ Yến, một nhà của cháu đã bị cha Hàn đuổi khỏi nhà lớn rồi, nhà cháu không quan tâm con cháu nhà họ Hàn, đương nhiên cháu cũng không cần lại gọi tôi là thím bảy. Tôi chỉ là người ngoài, đương nhiên cũng không hay cho lắm khi nhúng tay vào chuyện nhà của cháu."
Mọi người đều ngây ngẩn cả người: "Đuổi khỏi nhà sao?"
Đây chính là chuyện lớn, thời buổi này đều tương đối đoàn kết, ai còn đem con cháu đuổi ra khỏi nhà? Trừ khi là làm chuyện gì đó khiến lòng người rất tức giận.
"Ba mẹ cháu đã làm chuyện gì, cái này không cần tôi nói thì toàn bộ đại đội cũng đều biết, tuy rằng cháu còn nhỏ, nhưng cháu là con của họ, cháu bị bọn họ đánh, tôi chỉ là một người ngoài thì cháu muốn tôi làm như thế nào để giúp cháu? Cháu tới cầu xin tôi giữ ở đây cũng không được, tôi làm thế nào có thể giữ cháu? Cháu nên đi tìm liên đoàn phụ nữ, họ mới có thể làm chủ vì cháu." Cố Lệ nói.
Hàn Thủ Yến thật sự không nghĩ tới Cố Lệ lại có ý chí sắt đá như vậy, nó đã thê thảm như vậy thế mà còn không giúp nó!
"Thím bảy, lúc này cháu thật sự là cùng đường mới lại đây cầu xin thím, nếu không chắc cháu bị ba mẹ cháu đánh c.h.ế.t mất." Hôm nay Hàn Thủ Yến dùng mọi cách phải ép Cố Lệ giữ nó lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-330.html.]
Cố Lệ nhìn nó rồi nói: "Hàn Thủ Yến, tôi nói không cần gọi tôi là thím bảy. Từ năm trước khi ba mẹ cháu là người đầu tiên biết đến thông tin sẽ có mưa đá, lại tự vụng trộm mua lương thực độn mà mặc kệ chúng tôi, kể từ lúc ấy chúng tôi đã không có một chút họ hàng gì với nhà các cháu nữa."
Tất cả mọi người đều ngây ra, bọn họ cũng chưa nghĩ đến là bởi vì vấn đề này mà bị đuổi khỏi nhà!
"Tôi đang không biết họ mắc vào sai lầm lớn như thế nào, hoá ra là như thế này!" Có người không nhịn được lập tức mỉa mai.
"Mà nói cũng lạ, họ làm như thế nào để biết được thông tin về mưa đá?" Cũng có người tò mò.
"Chắc là luôn có những người sẽ dự đoán được thời tiết?" Có người nói.
Hàn Thủ Yến lập tức run rẩy hoảng sợ, bởi vì nó không nghĩ Cố Lệ còn có thể đem việc này nói ra!
Cố Lệ không cảm thấy có cái gì khó nói, Hàn Thủ Yến dám ép cô thì cô sẽ bới lên mọi chuyện dơ bẩn của nhà con nhóc này ra: "Nhìn đến hoàn cảnh của cháu tôi cũng rất đồng tình, nhưng cũng mong cháu có chút đúng mực, đừng ở chỗ này tỏ ra bất lực và yếu ớt tới ép tôi, cháu có bất lực và yếu ớt cũng không phải do tôi tạo thành, đi tìm liên đoàn phụ nữ lúc này mới là sự lựa chọn tốt nhất, các cô ấy mới là chuyên gia giải quyết mâu thuẫn gia đình, biết không?"
Hàn Thủ Yến biết Cố Lệ là cái xương cứng, nó không gặm được, chỉ có thể bò dậy chạy đi.
Cố Lệ cũng lười quan tâm nó. Cô biết nó thật sự không phải là một con nhóc mười một mười hai tuổi, mà nó là người trọng sinh nên thủ đoạn rất không tầm thường.
Không nói lúc trước mấy người Hàn Văn Liễu hành động tất nhiên sẽ có một phần góp sức nhỏ của con nhóc này. Hôm nay cũng là nó bị ba mẹ đánh đến nỗi không chịu được nên đến tìm cô để ép cô phải giữ và nuôi nó hay sao?