Cố Lệ đút cho Nhị Bảo một muỗng canh, ngạc nhiên nói: "Còn có chuyện này? Nhưng nếu là chuyện lén lút tìm người vậy sao có thể truyền ra bên ngoài?"
"Chỉ là do nhà họ Dương tự nghĩ đã che giấu thật tốt mà thôi. Chứ thật ra bà cụ bên đó mới tìm người, thì thím của con đã nghe người chị ruột ở bên kia nói, có tin tức gì các mẹ đều biết hết." Bà Hàn nói.
Cố Lệ thật sự rất bất ngờ: "Nhà họ Dương điên rồi sao? Dương Mỹ Ngọc và Từ Trường Thắng đã ly hôn đâu, vậy mà đã tìm người cho Dương Mỹ Ngọc? Hơn nữa bọn họ cũng chưa đến mức đó mà?"
Tuy cô không muốn quan tâm chuyện của người khác, nhưng đối với chuyện này vừa nghe đã thấy khó hiểu, cô cảm thấy có chút hoang đường.
Bà Hàn nói: "Mẹ nghe thím con nói, lần này Trường Thắng trở về liền qua đó buông lời cay nghiệt, nói Dương Mỹ Ngọc nếu không trở về thì sẽ ly hôn, mẹ nghe nhà họ Dương nói khắp nơi rằng Trường Thắng ở bên ngoài có người khác nên ép con gái họ ly hôn, cô ấy vì chuyện này mà tìm một nhà khác để gả cũng không phải là không đúng, nhưng gia đình kia cũng không phải hạng người tốt đẹp gì!"
Phản ứng của Cố Lệ sau khi nghe xong chính là: "..."
"Nhưng mà thím của con lại rất vui với chuyện này, nếu có thể thật sự ly hôn lại càng tốt, bà ấy nói muốn cho chị cả con quen Trường Thắng." Bà Hàn nói.
Cố Lệ lắc đầu: "Chuyện này trước tiên đừng kéo chị cả của con ào.
"Mẹ biết chứ, mẹ cũng đã nói với thím con, đừng làm liên lụy thanh danh của dì tụi nhỏ."
Cố Lệ lúc này mới gật đầu.
"Lệ Lệ à chuyện này mẹ con cũng biết." Bà Hàn cười nói.
Cố Lệ sửng sốt một chút: "Vì sao mẹ con cũng biết ạ?"
"Mấy ngày trước mẹ con đến đây, bà ấy muốn tìm chị cả Hồng để làm mai cho dì cả của tụi nhỏ, mẹ liền lôi kéo nói chuyện này với bà ấy, thật ra dựa vào lương tâm mà nói Trường Thắng thật sự không tệ, nếu nó ly hôn mẹ cảm thấy có thể để dì cả của tụi nhỏ nghiêm túc suy nghĩ một chút, xem như để hiểu thấu, nhân phẩm của thím con ra sao mẹ cũng đã thăm dò!" Bà Hà nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-316.html.]
Thật sự thì mẹ Từ là một người mẹ chồng tốt, không có gì để nói, nhưng quan trọng là Từ Trường Thắng có biết không?
Nếu anh ta còn tình cảm với Dương Mỹ Ngọc, thì chị cả của cô sẽ là gì?
Cố Lệ đút cho Nhị Bảo một miếng bánh bao: "Mẹ con đã nói như thế nào?"
"Mẹ con nghe mẹ nói cũng rất hài lòng, cảm thấy nếu có ly hôn thì có thể xem xét!" Bà Hàn cười nói.
Cố Lệ không biết làm sao: "Chuyện này nói sau đi ạ, cũng không cần phải vội vàng, cần phải xem có duyên phận hay không nữa."
"Được." Bà Hàn gật đầu cũng không nói thêm về chuyện này nữa, mà chuyển chủ đề nói về chuyện trong thôn: "Mấy ngày trước Thủ Quốc vào thành đến thăm mẹ, nói con gà mà con cho rất khỏe, nuôi lâu như vậy mà chưa c.h.ế.t con nào!"
Cố Lệ cười: "Quan trọng là do các chị dâu chăm sóc tốt, vả lại lúc này cũng chỉ mới bắt đầu, sau này còn phải xem thế nào. Nhưng mà lứa gà con này thật sự được chọn đều là loại tốt nhất."
Ăn xong cơm trưa, Cố Lệ bế Nhị Bảo trở về phòng nghỉ ngơi.
Nhị Bảo rất vui, chủ yếu đều dính ở trong lòng n.g.ự.c của mẹ thằng bé, làm thế nào cũng không đi. Cố Lệ nói chuyện với thằng bé, đừng nghĩ thằng bé còn nhỏ sẽ nghe không hiểu, nhưng thật ra không phải thằng bé nghe đều hiểu được.
Thằng bé có thể cảm nhận được người lớn rất kiên nhẫn với con nít.
Mang theo Nhị Bảo đi ngủ một chút, Cố Lệ liền đứng dậy đi chuẩn bị chút bánh ngọt, và làm cho thằng bé một chén táo xay nhuyễn, Nhị Bảo thích ăn táo, một chén đã có thể xử lý xong.
"Đi chơi đi." Cố Lệ cười vỗ cái m.ô.n.g nhỏ của thằng bé, sức ăn giống như cha của thằng bé vậy, rất lớn.
Nhị Bảo mỉm cười nhìn mẹ mình, muốn đi chơi với đống đồ chơi của mình.