Bà Hàn thấy bọn họ ra liền nói chuyện bên ngoài, gần đây hàng xóm bên kia xảy ra không ít chuyện, thím Hạ nói, quặng mỏ bên kia xảy ra vấn đề về an toàn, có hai công nhân bị đè c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Bà Hàn bùi ngùi nói; "Nghe nói đều là thiếu niên mới hai mươi tuổi, vậy mà đã ra đi, chỉ nghe nói bên kia lương cao nhưng thật sự rất nguy hiểm ."
Cố Lệ và Hàn Văn Hồng cũng chưa nói gì, bà Hàn vòng vo đề tài rồi hỏi Hàn Văn Hồng: "Mẹ nghe thím con nói, ngày mai con và Trường Thắng dẫn người mới đi lái xe?"
Hàn Văn Hồng gật đầu: "Đúng vậy."
"Nhanh như vậy sao?" Cố Lệ nhìn anh một cái, cô còn tưởng lần này anh trở về có thể nghỉ ngơi khoảng hai ngày, kết quả hôm qua anh mới về, ngày mai lại phải đi?
"Lần này hơi nhanh chút, nhưng mà bởi vì dẫn dắt người mới cũng không khó, lần sau trở về bọn họ cũng làm quen được kha khá." Hàn Văn Hồng an ủi nói.
Mặc dù Cố Lệ không nói gì, nhưng cô vẫn thở dài một hơi, công việc của bộ giao thông vận tải...
Cô đi thẳng tới bưng cho anh món sườn hầm gì đó, thấy anh vào liền nói: "Còn muốn ăn gì nữa không?"
"Còn." Hàn Văn Hồng biết mẹ anh, Đại Bảo và Nhị Bảo đang ở bên ngoài, sẽ không vào, vì vậy ôm lấy cô.
Cố Lệ lập tức cảm thấy buồn cười, nhưng cũng mặc kệ anh, vừa làm việc vừa nói: "Đeo cái đồng hồ em tặng anh đi. Loại này không thấm nước, ngâm trong nước cũng không sao, khi tắm cũng không cần phải tháo nó ra."
"Anh biết rồi." Hàn Văn Hồng trả lời: "Anh nghe mẹ nói, em đã đi công tác hơn mười ngày rồi? Em đi tàu ra khỏi tỉnh hả?"
"Đúng vậy, nhưng trong mười ngày này, bọn em đã hoàn thành hết việc lặt vặt, cho nên về sớm nghỉ ngơi, nhưng hai ba ngày nữa, em sẽ lại ra ngoài." Cố Lệ nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-310.html.]
Hàn Văn Hồng nói: "Anh ở bên ngoài em không cần lo lắng, em phải tự chăm sóc mình."
Cố Lệ mím môi nhìn anh: "Nếu bộ phận thu mua sẵn sàng tuyển thêm công nhận, anh có bằng lòng đến không?"
Hàn Văn Hồng khó xử: "Vợ ơi, bây giờ anh đang làm ở Bộ Giao thông vận tải rất tốt."
"Được rồi." Cố Lệ chỉ có thể gật đầu trước, tên thô lỗ này chỉ là muốn kiếm nhiều tiền cho gia đình, hy vọng trở về có thể gặp được cô.
Bỏ qua chủ đề này đi, cô làm cho anh rất nhiều đồ ăn ngon, buổi tối lão ngưu lại đến cày đất, Cố Lệ cũng mặc kệ, bản thân anh không mệt cô cũng không còn gì để nói. Dù sao chỉ có trâu bị kiệt sức chứ không có đất bị cày hư.
Nhưng thấy anh vẫn còn có chút không muốn bỏ cuộc, thấy anh vẫn làm không mệt đến mười hai giờ, cô nhất quyết không cho nữa.
"Ngày mai anh phải đi làm, anh không mệt sao." Cố Lệ nhịn không được nói. Hàn Văn Hồng nói: "Lần này ra ngoài có thể sẽ rất lâu. Bọn anh phải đi về phía nam, sợ là phải mất một hai tháng mới trở về, anh sẽ không thể gặp em trong một hai tháng."
Cố Lệ nói: "Vậy suy nghĩ về việc thay đổi công việc nhé?"
Hàn Văn Hồng bất lực: "Việc này để sau này nói." Cố Lệ ôm mặt anh nói: "Anh tin em đi, cho dù anh đến phòng thu mua, em cũng có thể nuôi anh béo mập khỏe mạnh, nhất định sẽ không để anh đói lạnh."
Hàn Văn Hồng mỉm cười: "Vợ anh thật tốt, nhưng chúng ta sẽ nói chuyện này sau, ngủ thôi."
Cố Lệ không để ý anh nữa, một mình đi ngủ, thật là mệt mỏi.
Sáng hôm sau, Hàn Văn Hồng thức dậy, để Cố Lệ tiếp tục ngủ. Khoảng sáu giờ, anh ăn bữa sáng do mẹ Hàn làm, sau đó ra ngoài với túi hành lý mà anh đã đóng gói tối qua. Đến Bộ Giao thông vận tải, Từ Trường Thắng cũng đến cùng lúc với anh.
Tất nhiên, Hàn Văn Hồng cũng biết về mâu thuẫn trong nhà của người anh em mình: "Lần này trở về, vẫn chưa nói chuyện với vợ cậu hả? Không thể cứ tiếp tục như vậy."