"Đúng là bà thông gia của chị đang có ý định này, nhưng cô ấy không muốn, cô ấy đã bị thương tổn trong hôn nhân một lần, làm sao có ý định tái giá chứ, hiện tại cô ấy có công việc của chính mình, bản thân cũng nuôi nổi hai đứa con gái, cần gì một vừa hai phải gả chồng? Cô ấy không muốn." Bà Hàn nói.
Lại nói với mẹ Từ: "Em gái, em có lòng tốt, chị cũng biết Trường Thắng không tệ, hai người đều tốt. Nhưng việc này về sau em đừng nói, Trường Thắng còn chưa ly hôn, đương nhiên chị cũng không muốn Trường Thắng ly hôn, phá mười tòa nhà cũng không phá một cuộc hôn nhân, chị cũng không làm được chuyện đó, dù sao việc này cũng đừng nói nữa."
Mẹ Từ gật gật đầu: "Em biết, nhưng chuyện Trường Thắng là em muốn nó ly hôn, nếu không cuộc sống thật sự không thể nào tiếp tục."
Bà Hàn cũng không chen vào nói: "Bây giờ cũng không còn sớm nữa, chị phải về nhà nấu cơm, em cũng trở về đi."
Sau khi cùng mẹ Từ tách ra, bà Hàn tiếp tục cân nhắc chuyện hôm nay, bà còn tưởng rằng mẹ Từ nhiệt tình muốn rủ bà đi dạo cửa hàng, kết quả lại muốn đi nhìn Cố Quyên. Không cần phải nói cũng biết bà ấy nhìn xong rất vừa lòng.
Thật ra, bà Hàn cũng cảm thấy Từ Trường Thắng cũng không tồi, nhưng việc trước mắt thật sự không cần bàn, bởi vì người ta còn chưa ly hôn đã nói đến chuyện này, chỉ làm cho chị gái Lệ Lệ cảm thấy sốt ruột!
Cho nên bà Hàn vô cùng điêu luyện lưu lại một con đường lui mà từ chối mẹ Từ, cô ấy cũng không thích lấy chồng, người ta có công việc có thể kiếm tiền nuôi sống hai đứa con, không nhất thiết phải tái giá. Còn những ngày sau này thì sau này tính tiếp.
Nhưng việc này bà Hàn vẫn nói một chút với Cố Lệ, khóe miệng Cố Lệ giật giật: "Mẹ, việc này chúng ta không nên can thiệp vào, cứ thuận theo tự nhiên là được."
Nói thật, cô cũng không nghĩ tới chị gái cô và Từ Trường Thắng, bởi vì thật sự không liên quan đến nhau, nhưng cũng không thể nói không có lương tâm, người như Từ Trường Thắng không tồi, nhưng mà không phải anh ta rất thiên vị Dương Mỹ Ngọc sao? Có thể nhìn ra được trọng lượng của Dương Mỹ Ngọc ở trong lòng anh ta rất cao, người ta cũng chưa chắc đã ly hôn, vì tránh những phiền toái không cần thiết tốt nhất không nên nói chuyện này nữa! Chị của cô tự mình nuôi hai con gái cũng không có gì không tốt. ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-309.html.]
"Vợ ăn nhiều một chút." Hàn Văn Hồng gắp cho cô một miếng xương sườn.
Cố Lệ ở một bên vừa ăn vừa nói: "Lần trước anh đi qua cục công an một chuyến, em nghe Tiểu Minh nói bên đó thường xuyên có công an đi qua đi lại, bảo vệ tốt hơn nhiều."
Hàn Văn Hồng gật đầu: "Buổi sáng anh mang Đại Bảo Nhị Bảo qua đó ngồi."
Ăn cơm trưa xong chính là giờ ngủ trưa, buổi chiều Cố Lệ không cần đi làm, bởi vì chỗ mua sắm bên kia không có việc gì, cũng không cần phải đi báo danh, vậy thì không cần đi nữa.
Hàn Văn Hồng sau khi ngủ một giấc lại mang theo Đại Bảo Nhị Bảo ra ngoài, trở về thấy cô vẫn còn ngủ nướng, nghe âm thanh mấy cha con bọn họ trở về, cô tiếp tục giả vờ ngủ.
Hàn Văn Hồng dẫn Đại Bảo Nhị Bảo đi theo bà nội, sang nhà thím Hạ ở bên cạnh chơi, còn anh thì tới đây dây dưa với vợ. Mãi cho đến khi người đàn ông không biết xấu hổ tiến vào, Cố Lệ lúc này mới không giả vờ nữa: "Anh làm gì vậy."
"Em nói xem anh làm gì." Hàn Văn Hồng cười. Cố Lệ ôm anh thừa nhận, trên mặt mang theo ửng đỏ: "Ban ngày ban mặt anh còn làm vậy, anh đúng là hư mà."
Hàn Văn Hồng nâng mặt cô lên, anh rất yêu thương người vợ đáng yêu này, đặc biệt là lúc này, mềm mại yếu đuối. Cố Lệ còn có thể nói cái gì, đương nhiên là hưởng thụ thôi.
Hai người không biết xấu hổ, nghe thấy bên ngoài có âm thanh của Đại Bảo, lúc này mới nhanh chóng mặc quần áo vào, nhưng mà hai đứa bé vẫn chưa đi vào mà ở bên ngoài bị bà nội dẫn đi chọn cây đậu.
"Mau đứng lên." Cố Lệ trách mắng. Hàn Văn Hồng cười hôn cô, mới mang theo cô rời giường.