Cơm nước xong, những gì cần dạy cũng đã dạy xong, vấn đề gà con cũng được sắp xếp, lúc này Cố Lệ mới trở về thành chờ tin tức.
Bởi vì đại đội muốn làm trại nuôi gà, trong thời kỳ xóa bỏ thói quen xấu thì đây cũng không phải việc nhỏ, cần phải báo cáo lên trên, chỉ khi được bên trên đồng ý mới được làm. Nhưng mà từ thái đội của đội trưởng cũng có thể nhìn ra một vài điều, trên cơ bản là không có vấn đề gì.
Cố Lệ đi vào buổi sáng, đến chiều tối mới về đến nhà, bởi vì cô đạp xe đạp ở trong thành chào hàng một đám đồ, kiếm lời một khoảng mới về nhà.
Cô thật sự không ngờ hôm nay Hàn Văn Hồng trở về, bởi vì trong tình huống bình thường đều là một tháng mới về, nhưng lần này anh ra ngoài còn chưa được một tháng đâu, cũng chỉ hơn hai mươi ngày.
Buổi tối hôm nay Cố Lệ dẫn theo Đại Bảo và Nhị Bảo đi ngủ rồi, anh mới về đến nhà và gõ cửa. Cố Lệ còn tưởng là mình nghe nhầm, bên kia mẹ Hàn ngủ không sâu, vừa nghe thấy tiếng động đã đi lên mở cửa, lúc cô vừa ra thì Hàn Văn Hồng đã xách theo một túi đồ bước vào cửa.
Người đàn ông thô lỗ này còn tươi cười nhìn cô: "Vợ ơi."
"Sao anh về sớm vậy?" Đương nhiên tâm trạng ngạc nhiên của Cố Lệ không cần phải nói nhiều, bởi vì cô còn đang suy nghĩ, qua mấy ngày nữa cô phải đi công tác, sợ là đến lúc đó sẽ bỏ lỡ thời gian trở về của anh, kết quả tối hôm nay anh lại đột nhiên trở lại.
"Lần này không chạy xa, vận chuyển hàng hóa trở về thì bọn anh cũng được trở về." Hàn Văn Hồng cười nói. Bà Hàn đã đi vào nấu mì, không quấy rầy hai vợ chồng bọn họ nói chuyện.
Cố Lệ vừa thấy mẹ chồng không ở đây, vội đi lên hôn một cái, ánh mắt của Hàn Văn Hồng cũng lập tức trở nên nóng rực, Cố Lệ ho khan một tiếng: "Em đi lấy nước ấm cho anh rửa mặt."
"Được." Giọng nói của Hàn Văn Hồng đã có chút khàn khàn.
Cố Lệ đi múc nước ấm cho anh rửa mặt, rửa tay, bà Hàn cũng nấu mì sợi xong rồi bừng ra đây: "Mẹ còn nấu nước ấm ở bên trong." Nói ra câu này xong, bà Hàn lập tức về phòng bế Đại Bảo và Nhị Bảo qua phòng bà, không để ý con trai và con dâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-304.html.]
Phải tránh chỗ cho hai vợ chồng bọn họ, như vậy có lẽ rất nhanh sẽ có thêm cháu gái nhỏ, cháu trai nhỏ.
Cố Lệ có chút ngượng ngùng, mẹ chồng thật là...
Trong ánh mắt của Hàn Văn Hồng lại mang theo tươi cười, lập tức ăn hết hai quả trứng gà và một tô mì, tốc độ rất nhanh, ăn xong lại tự mình đi đổ nước ấm lau người, Cố Lệ đã trở về giường nằm, dáng vẻ đã ngủ rồi.
Hàn Văn Hồng lau người xong liền mỉm cười đi lên, chợt phát hiện, vợ mình dưới ổ chăn thế mà lại không mặc gì cả! "Vợ ơi!" Hàn Văn Hồng tức thì kích động.
"Ừm." Giọng của Cố Lệ rõ ràng là mang theo sự quyến rũ và mời gọi, đương nhiên Hàn Văn Hồng sẽ không chần chờ. Sau một hồi mây mưa, lúc này hai vợ chồng mới ôm nhau, nhưng mà người đàn ông thô lỗ này quá nhớ cô, ôm có hơi chặt, vẫn là bị Cố Lệ đẩy ra, lúc này anh mới thả lỏng một chút.
"Lần này sao anh trở về nhanh như vậy, em còn tưởng rằng trễ một chút anh mới trở về chứ." Cố Lệ nói, vừa xong việc nên giọng nói vô cùng mềm nhẹ và quyến rũ.
Hàn Văn Hồng nói: "Lần này bọn anh chỉ chở hàng đến tỉnh bên cạnh, đồ vật cũng không đưa bao nhiêu, vận chuyển xong là có thể trở về. Nhưng mà chuyến xe lần sau thì anh và Trường Thắng bắt đầu dẫn dắt người mới."
Cố Lệ biết chuyện này là có ý gì: "Về sau anh và Trường Thắng phải tách ra à?"
"Ừm." Hàn Văn Hồng gật đầu.
Cố Lệ có chút lo lắng: "Anh phải cẩn thận một chút, kỹ thuật của người mới thường chẳng ra gì."
Từ Trường Thắng và anh đều là tài xế lâu năm, như còn có thể yên tâm một chút, còn người mới thì rất không an toàn.