Buổi tối trước khi Cố Lệ đi ngủ, cô cũng tổng kết lại một chút những việc trong chuyến đi công tác lần này, lúc đi sửa chữa máy móc cô đột nhiên có được cảm hứng, giống như lúc này tất cả bộ phận bên trong máy móc đều đã rất cũ, đây có lẽ chính là một hướng đi.
Đem máy móc cũ nát kia sửa chữa cũng là một chuyện tốt cho đất nước, cho người dân, cô vẫn cảm thấy có chút thành tựu. Một chuyện khác là có thể để các loại gia súc khỏe mạnh hơn, tất cả đều được lấy ra từ Đào Bảo, dù cho là heo con, hay là dê con, nghé con đều được lấy từ Đào Bảo.
Bên trên có hướng dẫn nuôi heo lớn lên và chăm sóc sau sinh, chất lượng thịt cũng rất tốt, điều này khiến cô có chút cảm giác thành công. Ngoài ra cô còn cho người máy xuống quê phát ra ngoài thật nhiều lương thực, đều phát cho những người có mức độ lương thiện trên tám mươi phần trăm và những người ở quê sắp không có gì ăn.
Nói chung, lần ra ngoài này không chỉ để hoàn thành công việc mà cô còn làm được những chuyện mình muốn làm!
Nghĩ như vậy, Cố Lệ cũng thấy hài lòng mà chuẩn bị đi ngủ. Đỗ Tiểu Hà ở bên cạnh lúc này mới nhỏ giọng nói: "Chị Lệ, chị ngủ chưa?"
"Vẫn chưa." Cố Lệ nói: "Có chuyện gì sao?"
Trải qua ở chung mấy ngày, cô đã có thể làm bạn với Đỗ Tiểu Hà, bởi vì tuy cô có nói chuyện với đám người Tôn Ba, nhưng cô biết rõ Tôn Ba là người như thế nào, chính là ngại ra ngoài làm việc cùng đồng nghiệp. Vả lại mấy ngày nay, chạy tới lui bận rộn, cô ấy cũng không yếu đuối, trốn tránh khó nhọc, khá hợp với tính tình của Cố Lệ.
Đỗ Tiểu Hà cười nói: "Chị Lệ, trước kia em với em gái của chị cũng từng đi công tác chung, tụi em cũng ở chung với nhau, em nghe em gái của chị nói, chồng của cô ấy là do chị giới thiệu ạ?"
Cố Lệ cười: "Sao, em cũng muốn chị giới thiệu đối tượng cho?"
Đỗ Tiểu Hà bật cười: "Nếu có thì quá tốt, chị Lệ giới thiệu cho em thì chắc chắn là không tệ rồi."
Cố Lệ cười: "Chị không phải người làm mai, đó là công việc rất chuyên nghiệp, Quân Quân là em gái của chị nên chị mới xen vào việc của người khác một lần, nhưng mà chị có thể cho em một cái đề xuất."
"Đề xuất gì ạ?" Đỗ Tiểu Hà cười nói.
"Em có thể viết thư gửi cho Quân Quân, nếu chúng ta có một kỳ nghỉ em có thể qua đó thăm em ấy, đến lúc đó em sẽ biết bên kia có người nào còn độc thân cần kết hôn, em có thể tự mình lựa chọn." Cố Lệ cười nói.
"Đây cũng không phải là một cách không tốt." Đỗ Tiểu Hà bật cười, nhưng vẫn lắc đầu: "Công việc này em rất vất vả mới mua được, em không thể giống như Quân Quân."
Cố Lệ hỏi cô ấy đã tốn bao nhiêu tiền? Đỗ Tiểu Hà báo cáo con số, Cố Lệ nói: "Nó gần bằng với giá mà chị đã mua vị trí này."
Đỗ Tiểu Hà biết khi đó Cố Quân vào được chỗ thu mua bằng cách nào, nên chuyển chủ đề nói chuyện khác, Cố Lệ cũng nói chuyện với cô ấy, thời gian cũng không còn sớm, hai người lúc này mới đi ngủ.
Chỉ có điều đến lúc nửa đêm thì bị tiếng động bên ngoài làm cho bừng tỉnh, một đồng chí nữ gào khóc dữ dội: "Trời ơi, tên ăn tên trộm kia, số tiền đó để cứu sống chồng của tôi, vì sao nó có thể trộm đi, sao nó có thể trộm đi!"
"Người này sao vậy?" Cố Lệ cùng Đỗ Tiểu Hà cùng đi ra, cũng thấy được đám người Mã Trùng Dương.
Mã Trùng Dương và Trầm Văn Võ thức dậy sớm hơn nên biết rõ chuyện: "Cô gái này và chồng cô ấy ra ngoài khám bệnh, số tiền này là của cả làng gom góp được, nhưng lại bị người ta trộm mất, có lẽ là khi vừa mới xuống xe, tên trộm kia đã bỏ chạy."
Đây cũng khiến nhiều người chạnh lòng. Ở trên xe lửa rất dễ xảy ra chuyện như thế này, khi đang ngủ sẽ không phát hiện, kết quả bị người ta lấy mất.
"Chồng của cô ấy bị bệnh gì vậy?" Cố Lệ hỏi.
Đám người Mã Trùng Dương lắc đầu, cái này thì bọn họ không rõ lắm, nhưng mà người phụ nữ kia đang rất tuyệt vọng, Cố Lệ suy nghĩ lúc này vẫn còn khuya đã đưa ông cụ người máy đến xem bệnh cho người chồng của người phụ nữ kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-288-289.html.]
Chương 289
Chồng của người phụ nữ này bị bướu lành, chuyện này hoàn toàn nằm trong phạm vi điều trị của ông cụ người máy, nhân lúc người khác vẫn còn chưa hiểu chuyện gì, ông ấy đã nhỏ giọng nói với người phụ nữ ấy, người phụ nữ kia cũng đồng ý thử, nhìn thấy ông cụ người máy làm một cuộc phẫu thuật nhỏ cho chồng cô ấy, thời gian điều trị trước sau không đến năm phút.
"Chuyện này không cần nói cho người khác biết." Ông cụ người máy dựa theo sắp xếp của Cố Lệ, thản nhiên nói.
"Cảm ơn ông tiên, cảm ơn ông tiên!" Người phụ nữ ấy trực tiếp dập đầu cảm ơn.
Ông cụ người máy nói: "Chồng của cô trở về tạm thời đừng làm việc nặng..." Dặn dò thêm một số chú ý, sau đó liền rời đi.
Sau khi ông tiên rời đi, người phụ nữ kia phát hiện trên mặt đất thế mà có mười đồng cùng một ít phiếu, cô ấy còn tưởng thần tiên hạ phàm, vội đuổi theo ra ngoài để trả lại cho người ta, kết quả hoàn toàn không thấy người đâu, cô ấy chỉ có thể quay trở về chờ nghĩ ông cụ thần tiên đó phát hiện bản thân đánh rơi đồ sẽ quay trở về tìm, nhưng kết quả một đêm trôi qua vẫn không thấy người quay lại, lúc này cô ấy mới nhận ra là của người ta để lại cho cô ấy.
"Cảm ơn, cảm ơn!" Người phụ nữ rơi nước mắt, vào lúc đỡ chồng mình lên xe lửa vẫn nhịn không được mà cúi lạy với xe lửa.
Xe lửa rầm rầm chạy qua, Cố Lệ đang tìm kiếm đồ trong Đào bảo. Không cần phải nói, cô thật sự phát hiện trong Đào bảo có thuốc để phụ nữ sinh con không đau, một viên là một ngàn, sau khi dùng thì chỉ cần dùng sức chút là được, hoàn toàn không có cảm giác đau đớn.
Ngoài ra không chỉ có loại thuốc thần kỳ này mà còn có viên muốn sinh con gái hay con trai đều được!
Nhưng giá rất đắt, một viên là năm nghìn đồng! Phải biết rằng toàn bộ tài sản của nhà cô hiện tại có không ít, nhưng số tiền gửi trong sổ tiết kiệm cũng chỉ hơn một ngàn, mà trên tay cô còn rất nhiều tiền mặt, đây là do gửi tiết kiệm không được tiện lắm.
Nhưng dù cộng lại cũng không đến năm nghìn! Thành thật mà nói, đồ trong đào bảo đúng là tốt thật, cũng khiến tâm Cố Lệ rung động, bởi vì cô đã thật sự thay đổi quyết định, cô muốn sinh thêm một cô con gái.
Không phải vì mẹ cô luôn nói điều này, mà suy nghĩ con người sẽ luôn thay đổi. Lúc vừa mới đến, cô chỉ nghĩ có Đại Bảo và Nhị Bảo đủ rồi, nhưng lúc này vẫn muốn có thêm một cô con gái. Con gái à, trước mắt cha mẹ chưa có tiền, chờ đến cha mẹ có tiền rồi thì con hãy đầu thai đến.
Cố Lệ chỉ có thể nhịn đau mà đóng trang trước mặt mình lại, bắt đầu mua ít đồ cho hai đứa con trai, chọn tới chọn lui mới phát hiện không bằng mua một cái bánh ngọt, cho nên không chọn nữa, mà quyết định mua một cái bánh ngọt mang về là được.
Xe lửa chạy rất nhanh, ba ngày sau đã đưa bọn họ đến trong thành. Cũng đã sớm liên hệ qua với quản lý Trần, nên quản lý Trần cho người chạy xe đến nhận lấy vật tư, còn cười nói: "Đồng chí Cố Lệ, chuyến đi này đồng chí làm rất tốt nha!"
"Quản lý Trần quá khen, đây đều là chuyện chúng tôi nên làm." Cố Lệ cười.
Quản lý Trần cười nói: "Mọi người cũng mệt rồi, ngồi xe trở về trước, vừa lúc cũng có một chuyến, chuyện còn lại thì chờ nói sau."
"Vậy được, chúng tôi trở về trước đây." Cố Lệ gật đầu.
Chuyến đi này năm người bọn họ thật sự rất mệt, đều muốn trở về nghỉ ngơi một chút, chuyện còn lại đều giao hết cho giám đốc Trần.
Dưới sự lắc lư của ô tô, bọn họ đã đến thị trấn. Khi Cố Lệ ở trên xe cô có chút uể oải, nhưng khi đi thì bước đi như bay, hận không thể trực tiếp chạy về nhà, trên thực tế tốc độ của cô cũng đã rất nhanh, xách theo túi chào tạm biệt Đỗ Tiểu Hà và những người khác!
"Chị Lệ chắc chắn rất nhớ con." Đỗ Tiểu Hà cười nói.
"Chúng ta cũng trở về nhà thôi." Trần Văn Văn và Mã Trùng Dương cũng là người đã có gia đình, tất nhiên bọn họ thấu hiểu cho Cố Lệ, bởi vì bọn họ cũng không khác cô là mấy!
Chỉ có Tôn Ba, hắn ta vẫn chưa rong chơi đủ, cho dù trong nhà có vợ con thì cũng chẳng nhớ đến, nên nói với Đỗ Tiểu Hà: "Tiểu Hà, cô có muốn đi ăn mì hoành thánh rồi trở về không?"
"Cảm ơn, không cần đâu, tôi cũng muốn về nhà." Đồ Tiểu Hà lạnh lùng chào tạm biệt rồi bước đi.