Đám người Mã Trùng Dương và Trầm Văn Võ nghe như đi trong sương mù, sợ Cố Lệ nói năng bậy bạ, chẳng phải bảo nhà người ta g.i.ế.c hết mấy con vật này sao?
Nhưng những kỹ thuật viên vừa nghe đã biết cô là người có kiến thức, bởi vì người trong nghề vừa ra tay đã biết có đúng hay không, chỉ người trong nghề mới hiểu những gì Cố Lệ nói.
Quan trọng nhất chính là, cô còn viết ra một ít dược liệu có thể cho gia súc uống, trong đó có ít dược liệu mà những kỹ thuật viên này biết, như vậy cô còn không phải là người trong nghề sao? Không chỉ giúp cô những thứ cô cần, còn giống như ông trưởng trạm kia, đều để lại cách liên lạc cho cô.
Vì thế Cố Lệ làm riêng một cuốn sổ nhỏ để ghi lại những cách thức liên hệ từ các tỉnh, đến các chợ. Đem những vật tư này đưa lên xe lửa, nhiệm vụ lần này của bọn họ cũng tính là thành công.
"Chị Lệ, chị cũng quá giỏi rồi, tụi em đều vô dụng chỉ biết nhìn chị ra chiêu thôi." Đỗ Tiểu Hà đưa nước cho cô uống, trong mắt còn mang theo sự tôn sùng.
Lần này đi theo, cô ấy từ đồng nghiệp của Cố Lệ đã trực tiếp biến thành người hâm mộ Cố Lệ, bởi vì cô thật sự quá giỏi, cô ấy chưa từng cảm thấy chị Lệ phù hợp với chức vụ nhân viên mua sắm như vậy! Chuyện gì mà cô ra ngựa, vấn đề đều được giải quyết dễ dàng, vốn dĩ nhiệm vụ lần này của bọn họ, ngay cả Mã Trùng Dương, Trầm Văn Võ là hai người nhân viên chuyên mua thực phẩm đều cảm thấy khó giải quyết và đau đầu, kết quả đi một chuyến này, trước sau không đến mười ngày đã có thể trở về!
Cố Lệ cười: "Không thể nói như vậy, tôi chỉ là vừa khéo gãi đúng chỗ ngứa nên lúc này mới xong việc. Nhưng mà việc này không có mọi người bận trước bận sau, chỉ dựa vào mỗi một mình tôi thì sao có thể làm được? Một mình tôi không thể làm được nhiều chuyện như vậy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-287.html.]
Mã Trùng Dương và Trầm Văn Võ đều cười, nhưng bọn họ biết, lần này thật sự công lao lớn nhất chính là Cố Lệ, tuy bọn họ có giúp đỡ, nhưng chủ ý vẫn là Cố Lệ đưa ra.
Ngay cả Tôn Ba cũng không nói gì, hắn ta thật sự không ngờ, nhìn Cố Lệ yểu điệu như vậy, còn tưởng lần này cô ra ngoài sẽ than mệt và vân vân, thế nhưng kết quả cái gì cũng không có. Ngay cả Mã Trùng Dương và Trầm Văn Võ cũng đều nghe theo cô.
Nếu như lúc mới ra ngoài Tôn Ba còn cợt nhả một chút, thì hiện tại hắn ta thật sự không dám nữa, hắn ta sâu sắc biết rõ người đàn bà như Cố Lệ tuyệt đối không phải là người mà hắn ta có thể nghĩ tới.
Đừng nói Cố Lệ, ngay cả Đỗ Tiểu Hà hắn ta cũng chưa chắc đã trị được, vốn đang nghĩ lần này có hai cô đồng nghiệp đi cùng, dù thế nào hắn ta cũng phải phát triển chút tình huống với một trong hai, nhất là với Cố Lệ.
Hắn ta đã nhìn trúng cô từ lần đầu tiên gặp mặt, là một người vợ nhỏ có chồng đang làm bên bộ vận chuyển, hàng năm không có ở nhà, nếu muốn nắm tay cũng không phải quá khó khăn, kết quả hắn ta đã được mở mang tầm mắt, cũng không làm được gì.
Nhưng mà Cố Lệ không biết suy nghĩ dơ bẩn bên trong lòng của anh ta, nếu biết ít nhiều gì cũng phải để anh ta biết chút lợi hại. Làm xong hết chuyện còn dang dở, bước lên xe lửa trở về, Cố Lệ đã thở phào nhẹ nhõm.
Tuy một chuyến đi này cũng không phải quá thuận lợi, nhưng không thể không nói đi nhiều ngày như vậy cơ thể cũng cảm thấy rất mệt mỏi. Hơn nữa cho dù ban ngày cô rất bận rộn, nhưng khi đến buổi tối đi ngủ cô rất nhớ Đại Bảo và Nhị Bảo, biết bà Hàn sẽ chăm sóc tốt cho hai anh em, nhưng cô vẫn rất nhớ.
Cũng may lúc này đã được trở về.