"Không sao, em bịt kín mít rồi, không lạnh." Từ Trường Thắng cười nói.
Đại Bảo cùng Nhị Bảo đều gọi chú, hai anh em cũng rất thích cô em gái này, chơi đùa với cô bé, bé cũng thích có người chơi cùng mình, rất vui.
Từ Trường Thắng cười đặt con gái xuống, Hàn Văn Hồng rót nước cho anh ta rồi hỏi: "Sao biết chúng tôi trở về?"
Từ Trường Thắng cười nói: "Ngày hôm mẹ tôi đi mua đồ gặp được chị dâu, chị dâu để lại cho bà ấy không ít trứng gà, mẹ đều mang đến cho tôi."
Hàn Văn Hồng cười: "Hèn gì."
Từ Trường Thắng liền hỏi bọn họ lần này trở về như thế nào, Hàn Văn Hồng nói: "Cũng khá tốt, cũng náo nhiệt, nhưng mà còn phải đi thăm người thân ở trong thành nên chúng tôi về trước, cậu sao rồi, có đến nhà họ Dương không?"
"Không đi, sau này tôi sẽ không qua lại, thân thích như vậy thì tôi mặc kệ!" Từ Trường Thắng nói. Đều nói việc xấu trong nhà không thể nói ra bên ngoài, nhưng bọn họ hiểu tận gốc rễ, giấu không được, cũng không cần thiết giữ bí mật gì cả.
"Vẫn nên dĩ hòa vi quý mới tốt." Hàn Văn Hồng liền nói. Chuyện gia đình có mâu thuẫn vẫn không thể làm quá mức cứng đờ, trừ phi thật sự không muốn tiếp tục sống với nhau.
Nói chuyện một lúc, Từ Trường Thắng liền hỏi con đường buôn bán của Cố Lệ: "7 giờ sáng tôi đi thị trường tìm nhưng mà không tìm được gì, chị dâu có con đường nào còn có thể mua được không? Nếu có thì tôi muốn mua nhiều một chút."
Cá sẽ không bị hư hỏng nếu được đóng băng trong thời tiết này, có thể mua nhiều hơn một chút, dù biết bọn họ mấy ngày nữa phải ra xe.
Hàn Văn Hồng cũng nói: "Cô ấy còn chưa ngủ dậy, chờ khi cô ấy tỉnh tôi sẽ hỏi một chút, có thì đưa đến cho cậu một ít."
Từ Trường Thắng tất nhiên vui vẻ, cười nói: "Vậy cũng được."
Sau khi anh ta ở lại đây hơn một giờ, Cố Lệ mới tỉnh dậy giữa chừng vì nghe thấy tiếng nói từ bên ngoài. Sau khi thay quần áo, cô ra ngoài tắm rửa rồi chào hỏi, sau đó nghe Hàn Văn Hồng nói về việc mua cá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-265.html.]
"Cá như hôm qua được không?" Cố Lệ hỏi Từ Trường Thắng.
"Được." Từ Trường Thắng gật đầu.
Cố Lệ liền nói: "Để tôi đi dặn bọn họ hai ngày nữa đưa đến cho anh, nhưng mà chỉ kiếm được nhiều nhất năm con cá như vậy mà thôi." Một con nặng khoảng ba bốn cân, năm con là mười mấy cân thịt cá.
Từ Trường Thắng đương nhiên rất vui: "Đủ rồi đủ rồi!"
Cố Lệ cười nói: "Vậy được rồi, chờ đến lúc đó tôi đưa đến cho anh."
Từ Trường Thắng thấy thời gian không còn sớm, lúc này mới chào ra về, Đại Bảo cùng Nhị Bảo thấy em gái bị ôm đi đều tiếc nuối. Đại Bảo còn lôi kéo tay mẹ hỏi: "Mẹ ơi, mẹ cũng sinh cho con một cô em gái được không?"
Cố Lệ do dự một chút rồi nhìn sang Hàn Văn Hồng, Hàn Văn Hồng nhìn quay sang nhìn cô nói: "Vợ à, việc này em làm chủ, nếu như em muốn một cô bé tri kỷ áo bông nhỏ thì cứ phân phó một tiếng là được."
Cố Lệ mặt già đỏ lên, hừ nói: "Sao anh có thể bảo đảm đứa tiếp theo là con gái?" Lỡ như vẫn là một là đứa con trai thì sao, hiện tại đã có hai đứa rồi.
Không đúng không đúng! Cố Lệ đột nhiên phản ứng lại mình là một người sợ đau, lỡ như đau c.h.ế.t đi thì sao? Lần đầu mới đến đây, cô rất hạnh phúc vì sinh được một cặp con trai mà không cần trải qua đau đớn, bây giờ cô không nghĩ đến vấn đề phải trải qua sinh đẻ đau đớn, mà là nghĩ đến việc sinh con gái hay con trai sao!
Nhưng mà không biết ở trên đào bảo có bảo bối gì có thể trợ giúp sinh con không đau và hồi phục nhanh chóng không? Chờ khi nào cô có thời gian cô phải xem rõ mới được!
Khi thời gian cô nắm giữ đào bảo càng lâu thì cô cũng quen thuộc đối với mọi thứ ở bên trong, trời lớn bao nhiêu thì đào bảo cũng lớn như thế, ý tưởng mở mang như thế nào thì đào bảo cũng mở mang như thế, cái gì cần có đều có.
Chủ đề này kết thúc ở đây, Cố Lệ ăn cơm xong liền nói: "Dọn dẹp một chút, trưa nay chúng ta đến chỗ chị cả ăn."
Hàn Văn Hồng không có ý kiến: "Muốn mang theo thứ gì?"
Năm trước Cố Lệ đưa không ít xương cốt, thịt không còn nhiều nhưng nước dùng ninh từ xương cũng rất thơm ngon. Ngoài ra còn tặng thêm một ít thịt trứng gạo và mì, cũng đủ cho bên kia dùng.