Nhìn anh như vậy Cố Lệ đều muốn cười, nhưng vẫn lạnh mặt không nói gì, Hàn Văn Hồng cũng không ra ngoài nữa, anh xoa bóp vai cho cô, buổi tối mang nước nóng rửa chân cho cô, vô cùng ân cần, cảm thấy biểu hiện của mình còn tốt, cũng cảm thấy vợ mình giống như không tức giận đến như vậy, lúc này anh mới dám mở miệng.
Sau khi dỗ Đại Bảo cùng Nhị Bảo đi ngủ mới thò qua nói: "Vợ ơi, mẹ anh chính là như vậy, em đừng chấp nhặt với bà ấy nhé, anh biết em là thương Đại Bảo cùng Nhị Bảo."
Anh thật sự không cảm thấy vợ mình tiêu tiền như vậy có cái gì không tốt, anh thừa nhận cô tiêu tiền có chút nhiều, nhưng cô chưa từng tiêu tiền lên người mình, mỗi lần anh từ bên ngoài trở về, cô đều chuẩn bị cho anh những thứ đồ bổ dinh dưỡng, sợ anh ở bên ngoài mệt thân thể.
Còn có Đại Bảo và Nhị Bảo, từ sau khi đón tụi nhỏ vào thành, hai anh em bọn họ đã tăng lên được bao nhiêu thịt chứ? Mẹ anh cũng vậy, khí sắc tốt hơn trước kia rất nhiều, trên người cũng sạch sẽ không luộm thuộm, đây đều là công lao của ai? Cô thậm chí không chi tiêu cho bản thân mình mà là toàn tiêu lên người cha con họ.
"Anh nói gì vậy chứ, chuyện này đều là kế hoạch của mẹ và em." Lúc này Cố Lệ mới nói.
Hàn Văn Hồng sửng sốt: "Hả?"
"Gia đình chúng ta những ngày qua sống hơi phô trương, em sợ rằng có ai đó sẽ đỏ mắt đến vay tiền gì đó."
Nói đến chuyện này, Cố Lệ không thể không bội phục trí tuệ của những người già, cô cảm thấy sau khi trải qua chuyện này, danh tiếng người vợ phá của của mình đã được thiết lập, về sau nếu có người muốn tới vay tiền gì đó, trên cơ bản có thể từ chối toàn bộ.
Hàn Văn Hồng nghe vậy mới nhẹ nhàng thở ra, tên thô lỗ như anh bôn ba bên ngoài chẳng sợ gặp được nguy hiểm gì đó, nhưng việc hôm nay thực sự khiến anh cảm thấy hoảng sợ.
Anh sợ mẹ già không biết sẽ gây chuyện, lại cãi nhau với vợ thì cuộc sống sau này sẽ không có ngày lành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-257.html.]
Sau những tháng ngày ngọt ngào hạnh phúc như hiện tại, anh không bao giờ muốn quay lại cuộc sống vợ chồng như xưa, coi nhau như khách, không giống như người một nhà. Không giống hiện tại, khi mệt mỏi bôn ba ở bên ngoài, nhưng chỉ cần nghĩ cô vợ mềm mại cùng cặp con trai đáng yêu ở nhà là lòng anh lại ấm áp, nó như truyền cho anh một nguồn sức mạnh vô hạn, sẽ vực dậy được tinh thần của mình.
"Vợ à, em không ngoan." Hàn Văn Hồng nói.
Cố Lệ ra vẻ không rõ: "Tại sao?"
"Chính là em không ngoan." Hàn Văn Hồng nói xong liền xoay người lật cô lại. Hành động này khiến Cố Lệ đỏ mặt, nhỏ giọng nói: "Anh tiết chế cho em một chút."
Nhưng dừng lại là chuyện không thể, hai vợ chồng liên tục hoạt động ở trên chiếc giường ấm áp.
Cuối cùng, Cố Lệ mệt mỏi ngủ thiếp đi, từ khi con trâu già nhà cô được nghỉ tới nay, anh giống như muốn bổ lại tinh hoa suốt một năm qua, thực sự ăn thịt bất cứ khi nào có cơ hội.
Cô thực sự không hiểu tại sao ông bố hai con như anh vẫn nhiệt tình như vậy. Nhưng không thể phủ nhận rằng khi cô có con trâu già này, cô đã thực sự cảm nhận được vẻ đẹp của sự hài hòa âm dương từ trong ra ngoài, khiến cô cảm thấy thoải mái về thể xác lẫn tinh thần.
Khó trách kiếp trước có một số phỏng vấn ngẫu hứng trên đường phố, hỏi bạn có muốn năm trăm vạn để cả đời không chạm vào đàn ông không?
Nhiều cô gái cười trả lời là không, ngay cả bản thân cô cũng không muốn, bởi vì dù có 500 đồng thì cũng không thể đổi được con trâu già quý hiếm như anh chồng mình.
Hàn Văn Hồng càng không cần phải nói, ôm cô vợ ngọt ngào của mình chìm vào giấc ngủ, anh thật lòng cảm thấy cuộc sống như bây giờ quá tốt đẹp, mỗi ngày giống như ngâm mình ở trong vại đường.