Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 255

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:42:30
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Có cái rắm!" Mẹ Hàn nói thẳng: "Nếu như tiết kiệm được tiền thì tôi còn lo lắng gì? Tôi vừa hỏi thế nhưng mới biết được hai vợ chồng nó không dư lại được gì, mọi người nói xem tôi có nên lo lắng không?"

"Không dư lại gì cả? Không phải chứ, không phải một tháng mẹ Đại Bảo làm được mười mấy đồng tiền sao, còn có Văn Hồng một tháng hai mươi mấy đồng tiền."

Đây là tiền lương ban đầu, lúc sau có tăng lên hay không thì trong thôn cũng không biết.

"Hai vợ chồng một tháng cộng lại khoảng 40 đồng tiền." Mẹ Hàn nói.

Con số này khiến không ít người phải ghen tị, một năm mọi người trong thôn có thể kiếm được bao nhiêu tiền? Nhưng hai vợ chồng họ lại có thể kiếm được bốn mươi đồng tiền một tháng.

"Một tháng 40 đồng tiền, một năm nhưng chính là 480 đồng tiền." Có người ghen tị nói.

"Ai!" Mẹ Hàn thở dài: "Nếu như Lệ Lệ là đứa có thể tiết kiệm thì tốt, vậy thì một năm vẫn có thể tiết kiệm được mấy chục đồng tiền, phải không? Nhưng nó không tiết kiệm được a, mỗi tháng Đại Bảo phải tốn hai ba đồng tiền học phí ở lớp mẫu giáo, Đại Bảo cùng Nhị Bảo mỗi ngày còn phải uống sữa bò, hai anh em còn có tật kén ăn, thích ăn gạo mì, bên ngoài mua không được còn phải đi đổi với người ta, ai da, rất đắt, tôi cũng muốn khuyên Lệ Lệ không thể chiều theo mấy đứa nhỏ như vậy được? Nhưng mà Lệ Lệ lại nói với tôi, lại không phải nó muốn ăn, là Đại Bảo Nhị Bảo muốn ăn, không phải tiêu tiền ở trên người nó, đều là tiêu trên người Đại Bảo Nhị Bảo, tôi nghe xong cũng không biết nên nói như thế nào."

"Còn có đôi giày của Đại Bảo làm gì cần dùng đến nha? Con nít con nôi, tôi làm cho là được rồi, nhưng mà khi đưa Đại Bảo đi cửa hàng bách hóa, Đại Bảo muốn mua nó liền mua, một đôi giày nhỏ như vậy đến tận hai đồng tiền, trở về tôi vừa hỏi mà n.g.ự.c đều đau."

"Còn có lần trước nó xách đồ về nhà cho nhà mẹ đẻ, ông trời ạ, tôi cũng không dám nói với các bà, khoảng hai cân trứng gà cùng một cân thịt mỡ, còn có cả một bao đường đỏ cùng một bao kẹo sữa!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-255.html.]

Mọi người nghe xong đều trợn mắt há hốc mồm, thím Trần nói: "Nhìn ra được, vợ Văn Hồng tiêu tiền thật sự rất phung phí, bà không nói nó sao?"

"Nói chứ, sao tôi có thể không nói?" Mẹ Hàn nói: "Nhưng nó phải nghe lời tôi mới được, các bà không biết đấy, tôi thật sự rất nhọc lòng, tôi ước gì có thể trở về, nhắm mắt làm ngơ, nhìn không thấy sẽ không bực bội, nhưng mà nó còn muốn đi làm, Nhị Bảo không có ai trông nên tôi không thể trở về trong thôn, nhưng trong lòng tôi cảm thấy không thoải mái!"

"Trước khi tôi hỏi Văn Hồng cũng có đoán trước được một chút, vừa hỏi quả nhiên là như thế, thật tức c.h.ế.t tôi."

"Tại sao lại không hiểu chuyện như vậy chứ? Tuy rằng hai vợ chồng bọn họ kiếm tiền, mỗi tháng đều có tiền lương, nhưng mà cũng phải tiết kiệm một ít để phòng ngừa chuyện xảy ra, phải không? Giống như mùa màng năm nay vậy, chúng ta ai không phải lấy tiền tiết kiệm ra mua lương?"

"Lệ Lệ phá của như vậy, nếu như thật sự gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn, muốn lấy tiền ra mua lương đều không có mà mua!"

"..."

Mọi người vừa nghe liền bắt đầu khuyên mẹ Hàn nghĩ thoáng chút, nhưng cũng đồng ý với mẹ Hàn: "Người trẻ tuổi chính là ỷ vào chính mình có thể kiếm được tiền, cho nên tiêu tiền phung phí, chúng ta là trưởng bối phải giữ tiền thay bọn họ, bằng không sẽ tiêu xài hết."

"Đừng nói lời này." Mẹ Hàn xua tay: "Đều đã phân gia, hơn nữa cũng không phải là trẻ con, tôi có thể giữ tiền hộ chúng nó cả đời sao? Cứ chờ xem, vợ Văn Hồng sớm muộn gì cũng sẽ tỉnh lại, sau này nó sẽ biết cuộc sống khó khăn như thế nào, phải ăn đau khổ mới học được một bài học!"

Vốn dĩ mọi người đều đang khó chịu, nghĩ rằng cuộc sống của mụ già Lâm Quế Hoa quá sung sướng, đều ở cùng thôn, tại sao mụ già này lại sống sung sướng như vậy.

Loading...