Lần này xuất giá không chỉ có nhà mẹ đẻ cho của hồi môn, còn có hai chị gái Cố Lệ và Cố Quyên này cho, có thể nói Cố Quân là phong cảnh gả ra ngoài, trong khu vực không bị lu mờ.
"Chị hai, năm sau bao giờ các chị trở về, đến lúc đó cùng nhau về nhà mẹ đẻ ăn bữa cơm nhé?" Cố Quân hỏi.
"Các em dự định khi nào khởi hành?" Cố Lệ hỏi.
"Mùng bảy đầu năm phải đi rồi." Cố Quân nói.
"Vậy chắc chắn tới kịp." Cố Lệ nói: "Chờ bọn chị trở về thành lại qua bên kia gọi bọn em, đến lúc đó chúng ta cùng nhau trở về." Cố Lệ ở bên này dặn dò mọi việc xong thì lập tức về nhà.
Vào buổi chiều, Cố Lệ đã thu dọn mọi thứ xong xuôi, gọi Hàn Văn Hồng chuẩn bị về nhà. Không mượn được xe của đơn vị, bọn họ chỉ có thể đi xe đạp trở về, trên xe đạp buộc không ít đồ vật, bởi vì mấy thứ như chăn bông này đó đều phải đóng gói mang về, trong nhà không có.
Ngoài ra còn có hàng tết, mặc dù bà Hàn dặn dò phải đơn sơ thôi, Cố Lệ cũng biết, nhưng ăn tết mà cũng phải mang chút đồ ngon trở về ăn, lại còn phải đi thăm thân thích này kia, không thể thiếu được.
Cuối cùng Đại Bảo, Nhị Bảo và Cố Lệ cùng nhau ngồi ghế sau xe đạp, mà phía trước là Hàn Văn Hồng và gói chăn bông cùng những đồ vật đó, một nhà bốn người cứ như vậy đi về quê.
Đây là lần đầu tiên Cố Lệ ngồi loại 'xe xa hoa' này, cô lo sợ một đường, sợ nửa đường ngã xuống, trên người cô ăn mặc nhiều chắc là có thể bảo vệ được Đại Bảo và Nhị Bảo, hơn nữa trên đường có tuyết dày như vậy, chắc là bị quăng ngã cũng không đau đâu, kết quả là dọc theo đường từ huyện thành về đến quê nhà cũng không xay ra bất kỳ chuyện gì.
Trong lúc này bởi vì có đứa nhỏ Đại Bảo thích nói chuyện này, cứ chút chút lại nói chuyện một hồi, vậy mà cô lại cảm thấy chặng đường này không dài như vậy!
Bà Hàn biết hôm nay bọn họ về, sáng sớm đã bắt đầu chờ, lúc này nhìn thấy bọn họ trở về thù vô cùng vui mừng: "Lão thất, Lệ Lệ, các con về rồi à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-248.html.]
"Mẹ." Hàn Văn Hồng cười.
"Hô!" Khoảnh khắc từ trên xe đạp đi xuống, Cố Lệ thật sự thở phào nhẹ nhõm một hơi, cũng cười với bà Hàn: "Mẹ, để mẹ chờ lâu rồi."
"Không đợi lâu, không đợi lâu." Bà Hàn cười vô cùng vui vẻ, còn xoay người vào nhà kêu lên: "Ông già, còn không ra hỗ trợ lấy đồ vật!"
"Không có bao nhiêu đồ, con lấy vào là được." Hàn Văn Hồng nói.
Cha Hàn đi từ trong phòng ra, khoác chiếc áo khoác quân đội, vừa thấy đã biết rất ấm áp, Hàn Văn Hồng, Cố Lệ và bọn nhỏ đều thưa một tiếng. Đại Bảo ở bên kia làm nũng với bà bội thằng bé xong, nhìn thấy ông nội ra ngoài, lậo tức chạy đến ôm chân ông nội: "Ông nội, mấy ngày này ông nội có nhớ cháu và Nhị Bảo không ạ?"
"Nhớ, nhớ." Nhìn thấy cháu nội béo tròn, đương nhiên cha Hàn cũng rất vui mừng, cười muốn bế Đại Bảo lên.
Đại Bảo ngại ngùng: "Ông nội, hiện tại con rất nặng." Lời nói là nói như vậy, nhưng cha Hàn phụ vẫn bế thằng bé lên: "Cháu có nặng thì ông nội cũng bế cháu lên được."
Đại Bảo cười hì hì, hưởng thụ một hồi thì nhìn thấy các bạn cũ đều vây lại đây, đương nhiên thằng bé phải đi chơi cùng các bạn nhỏ, còn chạy vào cầm bánh quy, đây là thằng bé đặc biệt mang về chia sẻ cùng các bạn cũ, các bạn nhỏ đều chưa từng được ăn đâu.
Đương nhiên thằng bé có hỏi mẹ trước, mẹ thằng bé cũng không phản đối. Hàn Văn Hồng và Cố Lệ cũng không quản thằng bé, trên người ăn mặc ấm áp không bị lạnh nên cũng không cần lo lắng.
"Mau vào nhà lên giường đất cho ấm áp, trên đường trở về rất lạnh phải không." Bà Hàn vào nhà vừa rót nước ấm vừa nói.
Cố Lệ cười nhận lấy: "Núp ở phía sau Văn Hồng nên cũng ổn ạ." Cô tự mình uống một ngụm cảm thấy độ ấm vừa phải mới đút cho Nhị Bảo uống. Nhị Bảo uống hai ngụm rồi lên giường đất chơi đùa, còn cảm thấy nóng nên phải cởi áo khoác cho thằng bé.