Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 143

Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:45:58
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Em nói cho chị biết em mơ thấy một giấc mơ không tốt, hơn nữa không phải lần trước chị nói sẽ không nhốt hai chị em ở trong phòng nữa hay sao?" Cố Lệ nhớ tới chuyện này cũng là nghĩ mà sợ, nhịn không được nên hỏi. Hôm nay cũng vì lo lắng cho nên cô mới lại đây sớm hơn, nếu như cô hơi đi trễ một chút thì hậu quả thật sự không dám tưởng tượng!

Cố Quyên hối hận nói: "Chị không muốn nhốt hai đứa nhỏ lại, nhưng những cái tiểu súc sinh sẽ tàn nhẫn bắt nạt hai đứa nhỏ!"

Cố Lệ hỏi ra trọng điểm: "Hiện tại chị tính như thế nào?"

"Chị muốn ly hôn!" Cố Quyên không hề có chút do dự nào nữa: "Cho dù có đi ra ngoài làm ăn xin cũng được, chị cũng có thể nuôi sống hai chị em bọn họ, dù sao cũng tốt hơn ở trong ổ súc sinh nhà họ Vương kia, ở bên kia nói không chừng hôm nào sẽ mất mạng!"

Cố Lệ nghe vậy mới nhẹ nhàng thở ra, cô chỉ sợ sau khi trải qua một đại nạn lớn như vậy, kết quả Cố Quyên vẫn còn muốn tiếp tục sinh sống cùng người ta, như vậy thật sự quá không thú vị, cũng may chị vẫn không hồ đồ đến mức đó.

"Chị bằng lòng ly hôn thì chắc chắn em sẽ giúp chị, mặc kệ là Hiểu Nguyệt hay là Hiểu Tinh, em cũng đều sẽ giúp chị tranh thủ." Cố Lệ nói.

Cố Quyên lắc đầu: "Không cần tranh thủ, bà già kia ước gì chị cùng Vương Vinh ly hôn, bà ta chê chị không sinh được con trai, cũng chê Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh, thậm chí cho hai đứa nhỏ uống nước rửa nồi cũng cảm thấy là lãng phí. Chị muốn dẫn hai đứa nhỏ đi sẽ rất dễ dàng, hơn nữa lần này suýt chút nữa nhà họ Vương đã thiêu sống hai đứa nhỏ, bọn họ cũng xứng tranh với chị?"

Cố Lệ gật đầu: "Vậy không có vấn đề gì, đến nỗi làm ăn xin nuôi sống hai chị em bọn họ thì không đến mức đó đâu, nếu chị ly hôn thì trực tiếp dọn đến ở cùng em gái đi, em sẽ sắp xếp công việc cho chị làm, chỉ xem chị có đồng ý bước ra một bước kia hay không thôi."

Cố Quyên không nói hai lời: "Chỉ cần có thể kiếm tiền nuôi sống bọn nhỏ thì việc nặng, việc dơ bẩn gì chị cũng sẽ làm!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-143.html.]

Cố Lệ nói: "Em đã nộp tiền viện phí rồi, có thể ở lại ba ngày, trong tay còn tiền hay không? Không có thì em cho chị mượn một ít trước."

"Trong túi chị có, lần trước em cho tiền chị luôn mang theo bên người."

Cố Lệ cũng chưa nói gì, cô nhìn đồng hồ: "Em phải trở về đi làm rồi, chuyện còn lại chỉ cả tự mình xem làm được không?"

"Em mau đi đi, giờ này có phải đến muộn không?" Cố Quyên lộ vẻ mặt áy náy, vội vàng nói.

Cố Lệ cũng đi về trước để đi làm, Lý Hồng Hà nhìn thấy cô đến thì nhỏ giọng nói: "Chị còn tưởng em xảy ra chuyện gì nên đã xin nghỉ giúp em rồi."

Cô đến chậm khoảng một tiếng rưỡi. Cố Lệ tạm thời không nói chuyện với cô ấy, mà qua bên quản lý nói rõ sự việc trước, mái tóc của cô bị đốt trụi không ít, đây chính là bằng chứng tốt nhất.

"Không có việc gì, cô làm rất tốt, cho dù đó chính là cháu ngoại gái ruột thịt của cô, nhưng cô làm vậy cũng là thấy việc nghĩa hăng hái làm, tôi sẽ đi xác minh một lần trước, nếu đúng là sự thật thì tôi sẽ báo cáo lên cấp trên, có khi bên trên sẽ phát khen thưởng xuống cho cô đấy!" Quản ký nghiêm túc nói.

"Vậy quá ngại rồi?" Cố Lệ cười một tiếng: "Địa chỉ là... Quản lý, anh có thể hỏi hàng xóm xung quanh một chút, bọn họ đều biết."

Nói chuyện với quản lý xong, Cố Lệ mới trở về tiếp tục đi làm, cũng kể lại sự việc một lần với Lý Hồng Hà. Lý Hồng Hà sợ nhảy dựng, lại xem mái tóc bị đốt cháy không ít của cô: "Em thật sự đã cứu hai chị em bọn họ!"

"Có ai ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy? Nhưng mà em gặp được sao có thể đứng nhìn, hai chị em bọn họ mới bao lớn chứ, lại đều là mạng sống của chị cả em, nếu thật sự xảy ra chuyện gì thì chị ấy phải làm sao đây?" Cố Lệ lắc đầu. Lúc ấy tình hình thật sự rất hung hiểm, cho dù hung hiểm không có cách nào cũng phải xông vào.

Loading...