Chỉ có điều, khi vợ nằm viện cũng đều nhờ vào mẹ đẻ chăm sóc, bà ấy còn nói với anh ấy sẽ trả tiền lại cho anh ấy, nên lúc này anh ấy cũng không biết nói gì.
"Tôi chỉ có thể đi hỏi thử, nhưng mà cậu cũng đừng ôm hy vọng quá nhiều." Hàn Văn Hồng thở dài.
Cố Lệ cũng không ngờ anh ấy có thể mượn nhiều tiền đến vậy, chỉ có điều bởi vì đối phương có công việc ổn định, hàng tháng anh ấy cũng có số tiền gần bằng Hàn Văn Hồng, cho nên Cố Lệ suy nghĩ muốn cho đối phương mượn số tiền một trăm đồng này.
"Bởi vì anh là anh em tốt của Văn Hồng, nên tiền này tôi sẽ đưa cho anh để vượt qua khó khăn, chỉ có điều anh mượn bao nhiêu thì cứ trả bấy nhiêu, anh viết giấy vay nợ cho tôi là được." Cố Lệ nhìn Từ Trường Thắng nói.
"Vợ." Hàn Văn Hồng do dự lên tiếng. Cố Lệ cũng không thèm liếc mắt nhìn anh một cái, chỉ nhìn Từ Trường Thắng, một trăm đồng là một số tiền lớn, cho mượn như vậy phải có giấy vay nợ.
"Văn Hồng, cậu không cần phải nói, chị dâu không nói tôi cũng sẽ viết giấy vay nợ, chị dâu cứ yên tâm!" Từ Trường Thắng vội nói. Cũng không nói hai lời đã viết xuống giấy nợ, trong đó ghi rõ số tiền mượn, nguyên nhân cùng tên của anh ta, còn có thời gian vay, tất cả đều viết rõ ràng.
Lúc này Cố Lệ cũng không nói nhiều lời, thu lại tờ giấy nợ rồi đưa cho anh ấy một trăm đồng. Có số tiền này, Từ Trường Thắng đã đi mua nhà, Cố Lệ cùng Hàn Văn Hồng đều đi đến xem, căn nhà này thật sự không tệ, sửa chữa lại là có thể thoải mái ở, ít nhất Hàn Văn Hồng thấy như vậy.
Hàn Văn Hồng trở về nói: "Nếu như có cơ hội, chúng ta cũng mua một cái nhà giống vậy đi, cũng mở rộng chỗ ở thêm một chút."
Cố Lệ ngạc nhiên nhìn anh: "Cái này tốn không ít tiền đâu, hai trăm năm mươi đồng lận, hơn nữa nơi chúng ta ở còn tốt như vậy, cần gì phải tốn nhiều tiền để làm gì?" Tiền đặt ở trong ngân hàng vẫn còn nhận được tiền lời, nhưng thật sự hoàn cảnh trong nhà cũng không tính là tệ, vẫn có thể ở được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-134.html.]
"Sau này Đại Bảo và Nhị Bảo đều lớn, cũng không thể nào ở chung phòng với tụi mình, nhất là sau này còn trở thành một thanh niên trưởng thành."
Hàn Văn Hồng nói. "Đó cũng là chuyện của sau này."
Cố Lệ trừng mắt với anh một cái. Đầu tư vào nhà ở cũng không sao, quan trọng là lúc này không phải là chuyện cần thiết, nhiều tiền bỏ vào trong ngân hàng nhận lời tốt hơn, hơn nữa không phải lúc nào cũng tìm được một nhà có sân tốt như vậy.
"Sau này em sẽ nhờ mẹ thăm dò, nếu có và giá cũng thích hợp, thì sẽ mua nhé?"
Chỉ có điều, Cố Lệ cũng không thật sự từ chối, nếu thật sự có, cô cũng sẽ nguyện ý mua. Nhưng khi cô đến nhìn sân của Từ Trường Thắng mua, vẫn thấy kém một chút, vì hàng xóm hai bên có hơi hỗn loạn, tất nhiên nhà hai phòng ở trong ngõ nhỏ đã là tốt nhất rồi. Từ Trường Thắng cùng vợ mình dọn vào, bởi vì vợ của anh ta còn đang trong tháng, nên khi Hàn Văn Hồng đến đây để sữa nhà giúp cũng không đi vào, đều vội quay trở ra, Cố Lệ cũng đến thăm cô ấy một lần.
Vợ của Từ Trường Thắng có tên Dương Mỹ Ngọc, là một người yếu ớt, dáng vẻ rất thanh tú. Lần này cô ấy sinh con gái, trong lòng có chút thất vọng, bởi vì cô ấy muốn sinh chính là con trai. Cô ấy còn đang trong tháng nên mẹ Dương cũng đến đây chăm sóc, mẹ Dương bên ngoài chào hỏi với Từ Trường Thắng cùng Hàn Văn Hồng xong, cũng mang theo giỏ rau đi vào.
"Mẹ." Dương Mỹ Ngọc gọi. Mẹ Dương cũng thấp giọng nói: "Con đã hỏi Trường Thắng chưa? Nhà này tổng cộng bao nhiêu tiền?"
Dương Mỹ Ngọc cũng thấp giọng nói: "Dạ đã hỏi, anh ấy nói khoảng ba trăm, ngoài bán đi căn nhà nhỏ kia của tụi con, anh ấy còn mượn không ít tiền của đồng nghiệp bên ngoài."
Mẹ Dương nhất thời bĩu môi: "Lời này con cũng tin?"
Dương Mỹ Ngọc ngạc nhiên một chút: "Trường Thắng sẽ không gạt con đâu."