Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 121

Cập nhật lúc: 2025-03-30 07:31:12
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng mà anh không nói những lời này, Hàn Văn Hồng gấp không chờ nổi muốn trở về, chuyến này đi ra chính là một tháng, anh rất nhớ nhà. Vội vàng đuổi đường đêm, xem như ngay lúc chạng vạng về đến huyện thành.

Bởi vì nhà Từ Trường Thắng có việc, nên Hàn Văn Hồng đưa anh ta về nhà trước, sau đó mới dự định lái xe quay về đội vận chuyển, kết quả xe mới quay đầu, còn chưa lái đi đã nhìn thấy Từ Trường Thắng vừa đi vào cửa đã tái mặt chạy ra.

"Văn Hồng, đi, đi bệnh viện, lần này nếu vợ tôi xảy ra chuyện gì thì tôi và mẹ tôi sẽ không yên đâu!"

Từ Trường Thắng cắn răng nói. Hàn Văn Hồng sửng sốt một chút, không nói hai lời lập tức lái xe chở anh ta đến bệnh viện, trên đường cũng hỏi:

"Xảy ra chuyện gì? Vợ cậu sinh rồi à?"

"Trước khi chạy xe tôi đã dặn dò mẹ tôi rồi, nói mẹ tôi qua bên này trước, hỗ trợ chăm sóc một chút, kết quả mẹ tôi lại đây ở còn lén lút trộm đồ trong nhà, lần trước tôi đã lén đưa tiền cho mẹ rồi! Vậy mà mẹ tôi còn cãi nhau với vợ tôi, vợ tôi tức giận nên bị động thai, nghe nói còn chảy rất nhiều máu!"

Từ Trường Thắng cắn răng nói. Những điều này đều là vừa rồi hàng xóm lôi kéo nói cho anh ta. Hàn Văn Hồng nhíu mày, nhưng dù sao cũng là việc nhà anh ta, cho nên cũng không nói gì, đưa anh ta đến bệnh viện rồi mới nói:

"Tôi về trước đây."

"Cảm ơn!" Từ Trường Thắng nói.

Hàn Văn Hồng chưa nói gì, lái xe trở về bộ phận vận chuyển, sau đó xach túi đồ rời khỏi phộ phận vận chuyển trở về nhà, lúc về đến nhà cũng đã 8 giờ mấy, gần 9 giờ rồi. Như mẹ Hàn, Đại Bảo và Nhị Bảo thì đã đi ngủ rồi, còn Cố Lệ là mới về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-121.html.]

Mỗi ngày vào chiều tối cô đều ra ngoài bận việc một hai tiếng đồng hồ, có thể bán ra mấy cân trứng gà cùng với hai mươi mấy cân lương thực, không nhiều lắm, nhưng cũng là một phần thu vào, cô tiêu tiền ăn xài phung phí như vậy, không phải nên kiếm một ít trở về sao? Bởi vì đều bán theo giá thị trường cho nên rất dễ bán.

Cho nên lúc Hàn Văn Hồng trở về, thật ra Cố Lệ mới vừa tắm rửa xong, trên người vẫn còn mùi thơm của xà phòng, đang chuẩn bị đi ngủ thì nghe tiếng Hàn Văn Hồng gọi cửa ở bên ngoài. Cố Lệ sửng sốt, sau đó là vui vẻ, lại đây mở cửa ra thì nhìn thấy hắn.

Đón ánh trăng, người đàn ông cao gầy cầm một bao bố ở trên tay, ánh mắt nhìn cô chằm chằm, trên gương mặt tuấn tú của anh mang theo vẻ dịu dàng ấm áp. Cố Lệ nhấp miệng cười nói: "Về rồi à?"

"Về rồi." Hai mắt của Hàn Văn Hồng rất chuyên chú, yết hầu giật nhẹ, trầm thấp nói.

"Đói bụng không ? Em đi nấu cho anh chén mì." Cố Lệ xoay người đi vào phòng bếp bận việc. Cô sẽ không cần thừa nhận mình nhìn thấy người đàn ông này là sẽ có loại cảm giác tim đập gia tốc như hươu chạy đâu, cho nên cô phải mau chóng trốn vào trong phòng bếp bận việc.

Mẹ Hàn ngủ không sâu, cũng nghe được tiếng động, hơn nữa đèn dầu trong phòng khách vẫn còn sáng, đi ra thì quả nhiên nhìn thấy con trai của mình. "Lão thất? Đói bụng đúng không, mẹ đi nấu cho con chén mì nhé?" Bà Hàn vui vẻ nói.

Hàn Văn Hồng mỉm cười: "Mẹ đi nghỉ đi ạ, Lệ Lệ đã đi nấu mì cho con rồi." "Mẹ còn chưa buồn ngủ như vậy." Bà Hàn ngồi xuống: "Lúc này chạy xe có thuận lợi không?"

"Thuận lợi ạ." Hàn Văn Hồng gật đầu: "Lần này bọn con chạy đến rất nhiều nơi, cho nên mới về trễ hơn hai ngày, nhưng mà lần này bọn con được nghỉ ba ngày."

"Được, vậy con ở đây với Lệ Lệ, mẹ đi bế Đại Bảo và Nhị Bảo qua trước." Bà Hàn đứng dậy nói.

Hàn Văn Hồng cũng không e lệ, cười lại đây giúp đỡ mẹ anh, trong giấc mộng, hai đứa nhỏ không hay biết mình bị chuyển đến giường bà nội, hai anh em ngủ say như lợn, không có chút phản ứng nào. Cố Lệ bưng một chén mì trứng ra tới thì nhìn thấy cảnh này, khuôn mặt lập tức đỏ ửng, làm gì vậy!

Loading...