Hai người anh nhìn em, em nhìn anh một hồi, cuối cùng mới lưu luyến tạm biệt nhau.
Ngày hôm sau Trần Đông Sinh ngồi xe rời đi, cả ngày hôm đó Cố Quân có chút không tập trung.
Đồng nghiệp của cô ấy hỏi: "Sao vậy, bạn trai của cô về bộ đội rồi à?" Trần Đông Sinh đến bên này tìm Cố Quân, hầu như tất cả mọi người ở bộ phận thu mua đều biết Cố Quân đã có bạn trai, bạn trai của cô ấy còn là người tham gia quân ngũ. Hiện giờ Vương Cần lúc trước quấy rối cô ấy nhìn thấy Cố Quân là không dám nói một câu nào.
Cố Quân gật đầu. Tuy rằng thời gian hơi ngắn, nhưng cô ấy là yêu đương thật lòng, cũng thích đối phương, cho nên đương nhiên là rất nhớ.
Cô Quân nói chuyện với đồng nghiệp một lúc, sau đó còn nhân lúc có thời gian rảnh chạy đến bên quầy hàng này tìm chị của cô ấy.
Cố Lệ tiếp đãi khách hàng xong mới hỏi: "Sao lại có dáng vẻ uể oải không có khí lực này?"
"Chị, ngày mai em phải đi ra ngoài công tác, phía trên truyền lệnh xuống nói phải đi ra ngoài mua một đám vật tư."
Cố Lệ hỏi: "Tổng cộng có bao nhiêu người đi ra ngoài?"
"Bốn người, hai đồng nghiệp nam và một đồng nghiệp nữ."
"Vậy em đi đường phải chú ý an toàn, việc gì cũng phải để ý một chút."
"Em biết, có nhiều người như vậy mà, hơn nữa cũng không phải đến nơi hẻo lánh gì." Cố Quân gật đầu.
"Còn có việc khác không?" Thấy cô ấy vẫn chưa quay về đi làm, Cố Lệ nhướng mày hỏi.
"Hôm nay Trần Đông Sinh đi rồi."
Vừa nghe cô ấy nói lời này, Cố Lệ lập tức hiểu ra ngay, cười nói: "Sao vậy, còn chưa gả đi đã bắt đầu nhớ nhung rồi à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-120.html.]
"Chị, chị và anh rể một tháng chỉ gặp mặt được mấy ngày như vậy, chị làm thế nào mà sống được vậy?" Cố Quân hỏi.
Cố Lệ thở dài: "Còn có thể sống như thế nào nữa, cứ thế sống thôi, đây cũng là lý do vì sao chị muốn đổi công việc cho anh ấy, nhưng mà trước mắt cũng chỉ có thể làm như vậy trước."
Giữa vợ chồng với nhau vẫn nên ở bên nhau mới tốt, sau đó từng người có công việc riêng của mình như vậy.
Phương thức ở chung của cô và Hàn Văn Hồng giống như đôi vợ chồng ở xa nhau, một tháng chỉ ở chung hai ba ngày, có thể không khó chịu sao?
"Có rảnh thì viết thư nhiều vào, dù sao cuối năm cũng xuất giá rồi, cũng không được bao lâu." Cố Lệ nói: "Đến lúc đó đi qua bên bộ đội sinh sống, ngoại trừ những lúc cậu ta đi ra ngoài làm nhiệm vụ ra thì hai đứa cũng không cần rời xa nhau."
Cố Quân nghĩ đến cuộc sống sau này, trong lòng dễ chịu hơn một ít, ở bên này trò chuyện với chị gái một chút rồi quay trở về.
Lý Hồng Hà cười nói: "Tình cách mạng hữu nghị của hai người bọn họ cũng không tệ.”
Cố Lệ mỉm cười: "Trai lớn cưới vợ, gái lớn gả chồng, cũng đến tuổi rồi."
Mặc dù theo cái nhìn của đời sau thì độ tuổi của Cố Quân thật sự không lớn, đừng nói là Cố Quân, ngay cả cô cũng là như vậy, năm nay mới 24 tuổi mà thôi.
Nhưng thời đại không giống như vậy, ở thời đại này, tuổi này đã là cô gái lớn rồi, có thể gả chồng rồi.
Lại nói Hàn Văn Hồng, lúc này anh và Từ Trường Thắng đã đến tỉnh thành, từ tỉnh thành lái xe trở về cũng mất mấy tiếng đồng hồ, nhưng mà xe vận tải bị hư mấy linh kiện hỏng rồi, cần đổi, hai người không chỉ biết lái xe, mà còn biết sửa xe, mân mê nửa ngày mới tiếp tục lên đường.
"Cũng không biết vợ tôi sinh chưa." Từ Trường Thắng nói.
Hàn Văn Hồng an ủi anh ta: "Có mẹ cậu giúp đỡ, cậu đừng lo lắng quá."
Từ Trường Thắng thở dài: "Chính vì có mẹ nên tôi mới lo lắng đó, quan hệ của vợ tôi và mẹ tôi không tốt lắm."
Nói đến vấn đề này, Hàn Văn Hồng không nói gì, trước kia nhà anh cũng có vấn đề về quan hệ mẹ chồng nàng dâu này, nhưng hiện tại đã không còn nữa. Chủ yếu là do mẹ anh khai sáng, vợ anh hiểu chuyện, nếu có một bên không tốt thì mối quan hệ này cũng sẽ không tốt.