Chỉ mắng nhà họ Vương thôi không đủ, Cố Lệ còn hợp chung với bà mẹ Cố một nhóm mắng, "Ba mẹ cũng là mắt mù, tìm người như vậy, quả thực là đem con gái đẩy vào hố lửa, lại có người làm ba mẹ như vậy sao, đời trước phạm nghiệt cái gì mới chuyển tới đầu thai trên danh nghĩa của bọn họ, mất công bọn họ còn dám luôn miệng nói đối xử với chúng ta tốt, đây là cái bọn họ nói tốt đấy!"
"Em đừng nói ba mẹ như vậy, lúc trước điều kiện của nhà này cũng không tệ lắm." Cố Quyên vội nói.
Cố Lệ cũng không nói nhảm nhiều như vậy, "Dù sao chị tự nghĩ kỹ thôi, em cảm thấy cuộc sống của chị như này không thể tiếp tục được nữa, sau khi ly hôn chị cũng không cần phải lo lắng về chỗ ăn chỗ ở, công việc, chị chỉ càn lo lắng làm việc cho tốt là được, còn việc có thanh danh hay không có thanh danh, cái này có thể làm thay cơm ăn sao, có thể so sánh với Hiểu Nguyệt Hiểu Tinh, cái nào quan trọng hơn? Em nhìn ra, hiện tại bà lão nhà họ Vương hận là không thể để chị ly hôn ngay với Vương Vinh, bà ta cảm thấy chị không thể sinh nữa, khẳng định Vương Vinh cũng nghĩ như vậy, bằng không cũng sẽ không ở bên ngoài có người khác, đều đã như vậy rồi, chị vẫn còn cố gắng tiếp tục sống như vậy hay sao? Em cảm thấy vẫn là nhân lúc còn sớm thì chị nên rời bỏ để có cuộc sống tốt hơn thôi."
Cố Quyên muốn nói cái gì đó, lúc này ở bên ngoài truyền đến thanh âm gào khóc, sắc mặt Cố Lệ biến đổi, là tiếng khóc của Nhị Bảo!
Cố Lệ vừa ra tới, liền thấy Nhị Bảo đang khóc, Hiểu Tinh đang dỗ thằng bé, mà Đại Bảo đang đánh nhau với ai đó, Hiểu Nguyệt ở bên cạnh can ngăn, cô bé không dám đánh những người anh chị họ của mình, chỉ biết che ở trước mặt Đại Bảo, để mặc bọn họ đánh, phía sau lưng bị bọn họ đ.ấ.m kêu bang bang!
"Các cháu đang làm cái gì!" Cố Lệ cả giận, tiến lên đẩy bọn họ ra.
Nhìn thấy người lớn ra tới, lũ trẻ nhăn mặt bỏ chạy.
"Mẹ!" Đôi mắt của Đại Bảo đỏ bừng vì tức giận.
"Đừng sợ, mẹ ở đây!" Cố Lệ ôm thằng bé, lại kéo Hiểu Nguyệt sang nhìn sau lưng, đập vào mắt cô chính là một mảng da đỏ ửng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-101.html.]
"Dì hai, cháu không đau." Hiểu Nguyệt nhìn thấy khuôn mặt của dì hai tràn đầy tức giận, vội vàng nói.
Cô bé và em gái thường xuyên bị đánh đập, bọn họ đã quen với việc bị đánh.
Cố Quyên cũng nhìn vết đỏ sau lưng con gái, đôi mắt đỏ hoe, đây là lý do vì sao chị không muốn để hai cô con gái của mình ở ngoài khi mình không có nhà, cho dù chị có ở nhà, hai cô con gái cũng sẽ bị bắt nạt, huống chi ở nhà một mình, thậm chí còn có một lần hai đứa nhỏ bị ép uống cả nước tiểu!
Sau khi về nhà, nghe tiếng con gái khóc lóc kể lể, chị đã rất tức giận muốn lý luận cùng hai người em dâu nhưng không được.
"Lệ Lệ, em làm gì vậy." Chẳng qua thương tâm là thương tâm, nhìn thấy Cố Lệ bế Nhị Bảo đang khóc vào trong lòng ngực, muốn đi qua chỗ hai chị em dâu của mình, Cố Quyên vội vàng nói.
"Chị cả, chị đừng động vào em, con trai em bị người khác bắt nạt, em còn không thể tìm lại công lý sao?" Cố Lệ cười lạnh.
Em dâu thứ hai của Cố Quyên là Lâm Thúy Hồng, em dâu thứ ba Lý Chiêu Đệ, hai người họ thấy Cố Lệ lao thẳng đến chỗ mình, nhưng họ không hề sợ hãi.
"Tôi nói dì hai Hiểu Nguyệt này, chẳng qua là mấy đứa nhỏ đánh nhau mà thôi, cô cứ cương lên như vậy làm gì chứ, bỏ qua là được rồi!" Lâm Thúy Hồng ha hả nói.
Lý Chiêu Đệ cũng tỏ vẻ thờ ơ, vừa rồi hai người bọn họ cũng đứng nhìn con mình đánh người khác, thì sao, chỉ là trẻ con đánh nhau, người lớn nhúng tay vào cũng quá nhàm chán rồi.
Chỉ là họ không nghĩ đến con mình bao nhiêu tuổi, con người khác bao nhiêu tuổi mà thôi!