Xuyên Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Nhưng Xinh Đẹp - Chương 512

Cập nhật lúc: 2025-03-21 22:12:08
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Các chiến sĩ vừa đưa đứa bé đến tay Giang Niệm Tư thì đứa bé lập tức tắt thở, thậm chí còn không cho cô cơ hội cứu.

Nhìn một sinh mệnh bé nhỏ mất đi trong tay mình như vậy. Chân tay Giang Niệm Tư cũng run rẩy mấy lân.

Loại cảm giác bất lực kia có thể nuốt hết tất cả lòng tin của một người trong giây lát.

“Bác sĩ Giang, mau ôm đứa bé đến đây” Hứa Quan Quan không thấy tình huống của đứa bé, nói với Giang Niệm Tư một tiếng.

Lúc Giang Niệm Tư ôm đứa bé xoay người lại thì đã rơi nước mắt.

“Không cứu được...

Lúc này Hứa Quan Quan mới nhìn thấy não đứa nhỏ cũng sắp lộ ra.

Cô ấy vô ý thức che miệng, trong lòng có loại cảm giác khó chịu không nói ra được.

Đứa bé còn nhỏ như vậy, còn chưa kịp ngắm nhìn thế giới này.

Thiên tai vô tình, lúc nào cũng nhắc nhở mọi người sinh mệnh yếu ớt đến nhường nào.

Sau khi cứu viện được một khoảng thời gian, Giang Niệm Tư dẫn Từ Xán Xán cùng Hứa Quan Quan đến đưa nước cùng đồ ăn cho mọi người.

Cô chỉ chuẩn bị một xe đồ ăn, cũng không biết vật cứu trợ có đến kịp không.

Bên này, mấy người Thẩm Trình cũng nghỉ ngơi lấy lại sức theo từng nhóm.

Mỗi người cũng chỉ có thời gian nghỉ ngơi là năm tiếng.

Bọn họ đi đến khu vực an toàn của Giang Niệm Tư bên kia, sau đó chọn lấy một chỗ tương đối bằng phẳng lấy trời làm chăn lấy đất làm chiếu, trực tiếp ngủ ở trên bùn đất khô ráo.

Bờ môi của ai cũng khô nứt, đói đến mức n.g.ự.c dán đến lưng.

Bọn họ không có thời gian dư thừa cho nên chỉ có thể nhanh chóng tiến vào giấc ngủ bổ sung thể lực.

Có tên lính chẹp chẹp miệng, nói: “Khát nước, muốn uống nước.”

Thẩm Trình biết Giang Niệm Tư mang thức ăn và thức uống đến.

Nhưng mà Thường Minh đi qua nhìn, chỉ có một xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-my-nhan-om-yeu-nhung-xinh-dep/chuong-512.html.]

Một xe đồ cũng không thể kiên trì bao lâu, cũng không đủ chia cho các chiến sĩ.

Anh ta thở dốc một hơi, trầm giọng an ủi đoàn người: “Nhịn một chút nữa, vật tư cứu viện cũng sắp đến rồi, chúng ta không thể dùng vật tư mà mấy người bác sĩ Giang mang tới, phải để dân chúng dùng trước rồi cả bọn họ dùng”

Dù sao thì bọn họ cũng đã được huấn luyện cho nên có thể kiên trì trong thời gian tương đối lâu.

Nhưng các bác sĩ thì khác, các cô còn phải cứu người bị thương, nhất định phải gìn giữ thể lực.

Thẩm Trình cũng khát nước.

DTV

Bắt đầu từ rạng sáng đến bây giờ, trời cũng đã tối, anh đã không uống một hớp nước nào trong khoảng thời gian mười mấy tiếng, mà cũng chưa ăn chút đồ ăn nào.

Nếu sáng mai mà đồ cứu viện còn chưa đến thì bọn họ cũng chỉ có thể ăn cỏ bắt côn trùng để chống đói.

Trong lúc bọn họ nói chuyện, cách đó không xa truyền đến một loạt tiếng bước chân dẫm lên đồ vỡ nát.

Thẩm Trình phúc chí tâm linh, có loại dự cảm rất mãnh liệt.

Anh bỗng nhiên ngồi thẳng người.

Dưới ánh trăng sáng ngời, Giang Niệm Tư mang theo mấy y tá giẫm lên đám phế tích đi về phía bọn họ.

Trong tay các cô có một cái thùng lớn.

Thẩm Trình không biết nên nói gì, chỉ biết sau khi quen cô thì anh thường xuyên rơi nước mắt.

Anh bảo mọi người một tiếng, mọi người nhanh chóng đứng dậy chạy qua hỗ trợ.

Thẩm Trình cũng bước đến bên cạnh Giang Niệm Tư, nhận lấy cái thùng trong tay cô.

“Bên trong đựng đồ ăn sao?”

“Ừ, còn có nước, anh mau phát cho mọi người một ít, không có nhiều đồ ăn cho nên mọi người ăn lót dạ một chút.”

Trong lúc nhất thời Thẩm Trình cũng không biết nên nói gì với cô. gì Trong thùng đều là bánh bao chay.

Giang Niệm Tư cảm thấy mọi người đi cứu viện vất vả, khó tiêu hóa vật cứng cho nên đã mua hết bánh bao chay.

Bây giờ một chiếc bánh bao chay lớn hơn cả một nắm đ.ấ.m của đàn ông.

Sau khi mang đồ ăn đến, Giang Niệm Tư cùng các y tá mở cặp táp phân phát nước và bánh bao cho tất cả các chiến sĩ đang mệt mỏi.

Loading...