“Ai nha, cậu đến đây làm gì?” Giang Bằng Vũ mặc cho anh kéo đi.
“Tìm anh tính sổ.” Đáp lại là âm thanh trầm thấp mát lạnh của Thiệu Dương.
Thẩm Trình ấn Giang Bằng Vũ trên bàn đá phiến bên ngoài nhà tắm, ghìm chặt cổ anh ta.
Vẻ mặt Giang Bằng Vũ sững sờ không hiểu: “Hai người muốn làm gì?”
Thiệu Dương thâm trầm nhìn anh ta: “Có phải anh có hai em gái hay không?”
“Đúng vậy nha, sao cậu biết... A Thiệu Dương đ.ấ.m một cái vào bụng anh ta, Giang Bằng Vũ “chết tiệt” một tiếng: “Đồ xấc xược, cậu bị chập dây thần kinh nào à?” Anh ta định phản kháng nhưng cổ bị Thẩm Trình ghìm lại chặt chẽ nên chỉ có thể đá chân lung tung.
DTV
Đôi mắt tinh nhuệ của Thiệu Dương lướt qua một tia mỉm cười: “Đồ c.h.ế.t tiệt này, vì sao không nói rõ ràng mình có hai em gái, hại ông đây suýt chút nữa hiểu lầm”
Giang Bằng Vũ dần bình tĩnh lại, nghe anh ấy nói như vậy thì bất mãn: “Cậu hiểu lầm cái gì, thím của tôi chắc chắn sẽ nói cho cậu biết khi cậu đến nhà đối tượng hẹn hò nha Khoan đã, có gì đó không đúng. Giang Bằng Vũ liếc Thiệu Dương rồi nhìn sang Thẩm Trình: “Cậu cũng là lạ, không phải hai người thích Tư Tư sao?”
Thẩm Trình rất muốn lườm anh ta một cái nhưng không, anh đ.ấ.m thẳng vào khóe mệng Giang Bằng Vũ: “Là tôi thích Tư Tư, không phải cậu ta.
Òa, còn có chuyện như vậy sao.
Giang Bằng Vũ gật gật đầu, may mà, khoan đã, không tốt, một chút cũng không tốt. Anh ta trừng to mắt nhìn Thiệu Dương: “Chẳng lẽ cậu lại vừa ý Ớt Nhỏ nhà tôi?”
Hai người em gái đều bị chó săn nhớ thương là cái cảm giác gì?
“Ớt Nhỏ?”
Nghe danh xưng này làm Thiệu Dương nhớ đến lần đầu gặp gỡ cô gái kia, nhớ dáng vẻ cô ấy nhe nanh múa vuốt và giả bộ đáng thương, đáy mắt anh ấy dần nhiễm ý cười, danh xưng này rất thích hợp.
Giang Bằng Vũ chướng mắt nụ cười kia. Hừ, nghĩ đến em gái anh ta rồi cười bỉ ổi cái gì? Giang Bằng Vũ giơ chân muốn đá thẳng đến chỗ chí mạng của đàn ông nhưng Thiệu Dương lùi nhanh về sau một bước: “Ách, sao anh càng ngày càng âm hiểm vậy?”
“Hai người trốn ở chỗ này đánh lén thì không âm hiểm à? Phì.” Anh ta phun ra từng ngụm nước bọt dính lên quần Thiệu Dương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-my-nhan-om-yeu-nhung-xinh-dep/chuong-338.html.]
Thiệu Dương: “... Anh có thấy buồn nôn không hả?”
“Anh hại hai người chúng tôi uổng công đấu tranh khổ sở lâu như vậy vì nghĩ rằng cùng thích một người, anh cảm thấy anh không nên ăn một trận đòn này sao?” Thẩm Trình đứng ở ngay sau anh ta nói.
“Cậu cũng câm miệng, phì. Anh ta cũng phun nước bọt về phía Thẩm Trình.
Thẩm Trình có đề phòng nên cùng lúc đó nghiêng người tránh ra.
Thiệu Dương liếc mắt nhìn Thẩm Trình rồi cười nói: “Đến đây đi, trực tiếp đánh.
Hai người xắn tay áo lên chuẩn bị cho anh ta một bài học.
Giang Bằng Vũ biết mình không phải đối thủ của Thẩm Trình thì vội vàng hô lên: “Chờ đã, Thẩm Trình, cậu có muốn cưới Tư Tư nhà tôi về hay không, hả, đừng quên tôi là anh trai con bé, mẹ của Tư Tư là thím hai của tôi, chuyện này đều nghe theo tôi đó.”
Thẩm Trình chần chờ: “Thất sách”
“Buông tôi ra, tôi cam đoan không ngăn cản cậu, dù sao Tư Tư cũng hẹn hò với cậu rồi.
“Được. Thẩm Trình vứt bỏ nguyên tắc: “Anh không thể nói với Tư Tư chuyện này”
“Cậu tránh ra trước.
Thẩm Trình buông tay ngay lập tức.
Giang Bằng Vũ được tự do thì bật dậy như cá chép nhảy, xoa tay soàn soạt đi về phía Thiệu Dương: “Cháu trai, cậu không giống vậy, Ớt Nhỏ nhà tôi không phải là người yêu của cậu, cậu dám chơi đểu ông đây, không muốn sống à...”
Thẩm dương không nghĩ đến Thẩm Trình phản chiến nhanh như vậy, vừa chạy vừa khinh bỉ anh: “Thẩm Trình, tình nghĩa anh em kết thúc ở đây”
Giang Bằng Vũ chợt nhảy tới: “Ông đây và cậu mới là tình nghĩa anh em kết thúc ở đây”
Thiệu Dương là một chính ủy nên hoàn toàn không phải đối thủ của Giang Bằng Vũ. Anh ấy có vẻ nhỏ yếu hơn so với hai người Thẩm Trình và Giang Bằng Vũ dũng mãnh.