Xuyên Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Nhưng Xinh Đẹp - Chương 162

Cập nhật lúc: 2025-03-16 08:35:56
Lượt xem: 50

Bên ngoài có tuyết rơi quá lớn, Đinh Hồng Mai biết cơ thể con gái nhà mình nên căn bản không muốn để Giang Niệm Tư đi qua, ở trong mắt bà, ai cũng không quan trọng bằng con gái.

Nhưng dù sao thì đây vẫn là đứa trẻ chưa mọc lông, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể trở thành kẻ ngốc.

Bờ môi Đinh Hồng Mai nhúc nhích mấy lần, cuối cùng vẫn không nói gì mà chỉ bảo Giang Thành che dù cho Giang Niệm Tư đi qua đó.

Trước khi đi còn không quên bảo Giang Thành: “Con đi ở phía trước cản tuyết một chút”

Giang Thành “vâng” một tiếng, cho nên bây giờ, Giang Niệm Tư gần như được bóng lưng rộng lớn của Giang Thành che ở đằng sau, anh dùng một tay dắt Giang Niệm Tư.

“Tư Tư, em đi chậm một chút, đừng để té”

Tuyết rơi thực sự quá lớn, Giang Thành dứt khoát ngồi xổm người xuống: “Đi lên, để anh cõng em”

Giang Niệm Tư xuyên thư tới, biết thân thể này đã không được điều dưỡng tốt từ trong bụng mẹ cho nên rất mảnh mai.

Chính vì thế mà cô đã bắt đầu kiên trì rèn luyện mỗi ngày từ lúc trước.

Buổi tối tập yoga, ban ngày khi đến phòng khám trên trấn thì cô cũng thường chạy bộ coi như rèn luyện cơ thể.

Nhưng cô đã đánh giá thấp cơ thể không được điều dưỡng tốt từ trong bụng mẹ.

Tuyết lạnh thấu xương, cô cảm thấy hơi thở của mình cũng trở nên dồn dập hơn.

Mà đây là cô đã cố gắng rèn luyện cơ thể của mình trong thời gian gần đây cho nên không còn yếu như ban đầu.

Cô cũng không kiên trì nữa mà trực tiếp ghé vào trên lưng Giang Thành.

Giang Thành rất khỏe, cõng Giang Niệm Tư ở trong đống tuyết mà vẫn nhẹ nhàng như thường.

Giang Niệm Tư chôn đầu vào lưng Giang Thành, để tránh bị cảm, hai cánh tay của cô vẫn còn nắm chặt cán dù.

Cũng may đường đi không xa, sau khi lấy thuốc từ nhà bà cụ thì hai người nhanh chóng đi đến nhà Giang Hổ bên kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-my-nhan-om-yeu-nhung-xinh-dep/chuong-162.html.]

Giang Hổ đang làm theo lời của Giang Niệm Tư p dùng nước ấm hạ nhiệt cho đứa bé.

Nhưng mà tên ngu ngốc này lại trực tiếp lột sạch đứa nhỏ đặt ở trên giường rồi lau cho bé trong thời tiết rét lạnh như vậy...

Giang Niệm Tư chỉ cảm thấy đầu vang lên ong ong.

Cô nhanh chóng chạy đến trùm kín đứa bé lại rồi sờ lên trán đứa nhỏ, quả nhiên là rất nóng.

Giang Niệm Tư thở dài, cô thực sự không nỡ châm kim vào đứa bé nhỏ như vậy.

DTV

Thế là Giang Niệm Tư dùng phương pháp cơ bản nhất, vừa dùng nước ấm lau vừa phân phó Giang Thành đi nấu thuốc.

Thiết Đản rất ngoan, cho dù bị sốt thì cũng chỉ uể oải ghé vào trong lòng Giang Niệm Tư mà không khóc cũng không làm loạn.

Trương Linh Linh ở một bên thấy vậy thì rơi nước mắt.

Khóc trong những ngày ở cữ cuối cùng sẽ khiến mắt đau.

Giang Niệm Tư vội vàng an ủi cô ấy: “Chị Linh, đừng lo lắng, có em ở đây, Thiết Đản sẽ không sao cả, thả lỏng xuống, lau nước mắt đi.”

Giang Hổ gấp đến độ xoay vòng vòng nhưng cũng không thể giúp được gì nên chỉ có thể đi theo Giang Thành đi nấu thuốc.

Nấu đi ra thuốc đen sì, sau đó trở nên sền sệt.

Sau khi nấu thuốc xong thì làm lời Giang Niệm Tư phân phó, Giang Thành bôi thuốc lên băng gạc, sau đó buộc lên trên trán của Thiết Đản.

Sau khi làm xong những thứ này thì Giang Niệm Tư mới đặt Thiết Đản vào trong chăn, để đứa bé nằm sát bên Trương Linh Linh.

Trương Linh Linh kéo Giang Niệm Tư, lại là một loạt lời thiên ân vạn tạ.

Giang Niệm Tư nhớ đến điều kiện nhà mẹ đẻ Trương Linh Linh, hỏi ý một câu: “Chị Linh, em muốn hỏi một chuyện, nhưng mà trước đó em đã nói, chị không nên cảm thấy em đã giúp mọi người cho nên mọi người nhất định phải làm được chuyện mà em nhờ, chị thử xem dựa vào điều kiện của chị thì chị có thể giúp em chuyện này được không”

“Chuyện gì?” Trương Linh Linh vội hỏi.

Giang Niệm Tư do dự trong chốc lát rồi nói: “Em biết điều kiện nhà mẹ đẻ của chị Linh tốt, chỉ là em muốn hỏi thử nhà mẹ chị còn máy may không?”

Loading...