"Chú ba, em cần thêm gì nữa. Nếu như em cùng ba kiện thì cứ việc, quan tâm. Nhà chia , còn cùng sống chung cái gì? Anh cảm thấy dọn ngoài vẫn hơn, vặn để trống phòng cho em và Cả, em kết hôn sinh con, khẳng định đủ phòng ở."
Tô Thành Tài im lặng, hạ quyết tâm, ai khuyên cũng vô dụng.
"Chú ba, em thuyết phục , thiên vị quan tâm, nhưng đừng dồn đến đường cùng, con thỏ nóng nảy cũng dám c.ắ.n đấy. Cũng khuyên nhủ ba, lúc nào ba khuyên một câu cũng thể giải quyết thỏa việc. Em là thông minh nên ý của , đến cuối cùng, nếu chúng ngay cả em cũng thể." Tô Cần trầm giọng . Đây coi như là câu nặng nề nhất của .
Tô Thành Tài : "Anh Hai, chúng em , em vĩnh viễn là chú ba của , cho dù giàu , nhận em nữa, trong lòng em vẫn coi là Hai của em."
Tô Cần tranh luận "Sau khi giàu " là như thế nào, : "Hy vọng những em hôm nay đều thể , chỉ cần..... chúng vĩnh viễn là em."
Trái tim lạnh lẽo, mặc kệ là ba là em, cũng trông cậy tình cảm gì nữa.
Anh hiện giờ là một , chỉ hy vọng cũng là một , mặc kệ cưới vợ như thế nào, thể lo cho nhà họ Tô là .
Ai cũng ích kỷ, cũng , tranh giành lợi ích cho gia đình nhỏ . Có tâm cũng đáng sợ, nhưng nếu lợi dụng khác để đạt lợi ích cho là đúng.
"Anh... .." Tô Thành Tài mắt ngấn lệ, giọng chút nghẹn ngào.
Tô Cần : "Được , Hai chuyện nặng nề, nhưng cũng là lời thật lòng. Ngày thường khuyên nhủ ba nhiều hơn , ba lời em, chỉ hy vọng... thôi quên , cứ như ."
Đến cuối cùng, cái gì, chỉ cảm thấy hình như cũng tác dụng gì.
Không quan tâm nhà bên đó nữa, chăm sóc gia đình nhỏ của .
Nhà ở bên xong, công việc của ba vợ bên chắc hẳn là cũng gần xong, tiền lương cố định, cuộc sống gia đình thể trải qua .
Vừa nghĩ đến chuyện công việc, nghĩ đến chuyện hôm nay của , đau đầu.
Có vẻ như đến lúc kết thúc tất cả thứ.
Về đến nhà, thấy ông nội Tô và bà nội Tô ngăn cản nữa, ngược khiến Tô Cần và Lục Tư Hoa chút kinh ngạc. Đây là để họ ?
Nghe bên phòng tiếng hai ông cụ bà cụ cãi , thậm chí... còn ông nội Tô gầm một tiếng, thứ trở nên yên tĩnh.
Sau đó giọng của bà nội Tô truyền đến: "Ông đ.á.n.h , chúng sống với mấy chục năm, ông từng động đến một ngón tay của , hôm nay ông." Sau đó là tiếng nức nở.
Tô Cần và Lục Tư Hoa : Ông nội Tô đ.á.n.h bà nội Tô?
Tô Kiến Quốc : "Ông nội thật sự đ.á.n.h bà nội?" Thật thể tưởng tượng nổi, ông nội thật sự đ.á.n.h bà nội? Từ khi nhóc sinh , nhóc từng thấy ông nội gì. Cho dù tức giận đến mấy ông cũng tay... chẳng lẽ là vì gia đình bọn họ ?
Phòng truyền đến giọng của bà nội Tô: "Tô Đao, ông giỏi lắm, giữ thể diện, mất mặt ngoài nên lấy trút giận đúng ? còn vì ông ? Ông đ.á.n.h "
Ông nội Tô cãi , mà hút từng ngụm tẩu t.h.u.ố.c lá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-99.html.]
Tô Đại Lực và Tô Thành Tài đang ở bên cạnh khuyên nhủ.
Mắt Tô Thành Tài hung tợn trừng về phía Lưu Chiêu Đệ, đầu tiên cảm giác chán ghét.
Chuyện hôm nay, đầu sỏ gây nên lớn nhất chính là bà chị dâu Cả .
Tô Cần và Lục Tư Hoa bên ngoài một lúc, cũng khuyên nhủ, mà trở về phòng .
Lục Tư Hoa chút tò mò về phía Tô Cần nghĩ tới hôm nay vì ba chồng cãi mà khuyên giải nữa, ngược bình thản rời ?
Thật sự c.h.ế.t tâm ?
"Sau , chuyện gia đình bọn họ cần xen ." Tô Cần một câu, coi như tiếng cãi vã bên ngoài từng xảy .
Quyết định của Tô Cần cảm thấy vui.
Tô Văn Văn cũng vui mừng quyết định của ba Tô, cuối cùng cũng thoát khỏi "vũng lầy" đó?
Bà nội Tô sẽ bao giờ nghĩ tới, cũng bởi vì náo loạn của bà triệt để đem đứa con thứ hai của đẩy xa?
Ông cụ cũng sẽ , chính là chính vì trong quá khứ hành động gì mà để tình hình trở nên tồi tệ nên bây giờ mất một đứa con trai? đối với gia đình Hai mà đây là chuyện , tỉnh táo của ba Tô quan trọng hơn bất kì ai.
Thật .
Cãi một hồi, dần dần an tĩnh .
Gia đình bọn họ vẫn ngoài an ủi phòng bên , như thể chuyện gì xảy .
Cho đến khi còn âm thanh gì nữa, qua một lúc, cửa phòng gõ vang, Tô Cần mở cửa, ông nội Tô ở ngoài cửa.
Tô Cần tò mò ông một cái, gọi ông một tiếng "ba" thêm gì nữa.
"Thằng Hai , chuyện hôm nay ở ủy ban thôn, con còn giận con ?" Ông nội Tô cầm điếu t.h.u.ố.c, nhưng hút, chỉ hỏi .
Tô Cần lên tiếng, hận, cũng hận.
Sự im lặng lên tất cả.
Ông nội Tô đột nhiên hiểu, ông thở dài một tiếng: "Ngay cả ba, con cũng hận đúng ?"
Tô Cần vẫn gì.