Ông nội Tô trầm giọng : "Không cần"
"Anh Đạo , thấy chị dâu ủy ban thôn chúng chủ cho chị đấy." Ông Sơn Thúc đ.â.m thêm một nhát nữa.
Ông nội Tô : "Thằng Ba, kéo con về , còn chuyện mất mặt hổ như , cần ở Nhà họ Tô nữa, mời các con tới đây, ly hôn".
Bà nội Tô cũng nổi giận, lúc ông nội Tô những lời bà đều im lặng, nhưng hôm nay bà bùng nổ: "Ly hôn, ông thử ly hôn xem! lo việc nhà mấy chục năm nay, sinh con cho ông, bây giờ già ông một câu liền ly hôn, ông lên trời lên !"
Trán ông nội Tô nổi đầy gân xanh, hai tay nắm c.h.ặ.t, cái bà già , bà rốt cuộc gì?
Ông quá tức giận tự động thủ, kéo bà nội Tô ngoài cửa.
Tô Thành Tài ở một bên giúp đỡ, bước tới cửa thì đầu Tô Cần một cái rời .
Tô Cần còn hết tức giận, dùng sức th hổn hển.
Tô Kiến Quốc lén lút ba giơ ngón tay cái lên.
Chỉ Vãn Vãn là bình tĩnh nhất, cô bé xem bộ quá trình. Cô bé mừng vì sự tiến bộ của ba , tuy rằng trong lúc là trả giá đắt vì bà nội Tô cho tức giận nhẹ, nhưng thể ông thật sự thoát khỏi sự gò bó ban đầu.
Ông thể nhận sai lầm của thì ông đúng.
Tuy rằng cái giá đắt, nhưng từ đó thể nhận kết quả nhất.
Cô bé thể tưởng tượng , ba Tô sẽ bao giờ ông bà cụ dắt mũi nữa.
Trước tuy rằng ông nghĩ rằng như , cự tuyệt bà cụ, nhưng ông ít khi cự tuyệt ông cụ. tình hình mà xem, lời của ông cụ trong lòng ông cũng còn quan trọng nữa. Ông chỉ những gì thật sự đúng và lợi cho gia đình nhỏ của thôi, như . Đây mới là một ba mà cô bé , một ba thể bảo vệ vợ con của .
"Thằng nhóc Cần, con mau đem tư liệu về nhà, mau xây nhà, cho dù xây, cũng lấy chút đồ vây quanh một chút. Chỉ sợ ba con sớm chuyện thì sẽ sinh lòng tham. Lần quyết định cho ba con tham gia ủy ban thôn cũng là vì con." Ông Sơn Thúc thở dài .
Sắc mặt Tô Cần dịu , cảm ơn ông Sơn Thúc và bác Đại Minh, dẫn vợ con khỏi ủy ban thôn.
Ông Sơn Thúc bóng lưng vợ chồng Tô Cần rời , lắc đầu thở dài: "Đáng tiếc cho thằng nhóc Cần đứa nhỏ thật sự tệ, lão Đao và chị dâu thật sự là... " Câu , nhưng đều .
Vừa khỏi cửa ủy ban thôn, Tô Kiến Quốc đang giơ ngón tay cái lên khen ngợi ba , liền gặp chú ba Tô Thành Tài đang chờ bọn họ ở bên ngoài ủy ban ủy ban thôn.
Trên mặt biểu tình gì, cũng rốt cuộc là đang suy nghĩ gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-98.html.]
Ba Tô Cần dừng , chờ ngoài cửa gì?
Tô Kiến Quốc thu hồi ngón cái đang khen, tò mò Tô Thành Tài, trong lòng suy tư.
"Anh, cấp đất đúng ?" Tô Thành Tài mở miệng liền thẳng vấn đề.
Tô Cần kinh ngạc , bọn họ cấp đất? Ai với ?
Tô Thành Tài nhếch miệng : "Anh Hai, đừng sợ, em chỉ hỏi một chút thôi"
Tô Cần : "Anh sợ cái gì? Cho dù thật sự cấp đất ở thì thế nào? Em đất ở thì với ủy ban thôn một tiếng, ông Sơn Thúc sẽ phê duyệt cho em như thường"
Tô Thành Tài á khẩu, bởi vì Tô Cần sai.
Đất ở chỉ cần xin ủy ban thôn vẫn sẽ , chẳng qua nếu nhà cũ, sẽ thu nhà cũ về. Tình cảnh giống như bọn họ, tách hộ mà chia nhà, phê chuẩn đất ở, nhất định sẽ thu hồi nhà cũ. xin nhà mới cũng khó.
"Anh Hai, em ý ." Tô Thành Tài chút thở dài.
Tô Cần gì, ăn vụng về, đầu óc cũng linh hoạt như , xem ý gì.
Tô Kiến Quốc cũng đang chú ba mắt , chú ba chuyện bọn họ cấp đất, nhưng cho bà nội?
Cho dù cho bà nội thì cũng , cũng chỉ là phiền toái một chút, ầm ĩ một chút. Tính cách của bà nội hẳn là sẽ để cho bọn họ dọn , chuyện tách hộ náo loạn lâu như , càng đừng đến chuyện chuyển nhà.
Còn ông nội thì tạm thời nhóc cũng ông cụ nghĩ gì. Lúc tách hộ, chính ông bất cứ lúc nào cũng thể chuyển , bây giờ bọn họ chuyển thì chắc cũng ý kiến gì chứ?
Cả nhà ở chung một chỗ, cho dù tách hộ thì ít nhiều cũng liên quan, hơn là nên dọn ngoài.
Hẳn là từ lúc tách hộ ông nội từ bỏ chứ? Dù trong nhà cũng chia cắt, còn quan tâm đến một cái nhà ? Chuyển ngoài còn thể nhường phòng cho gia đình Cả.
"Anh Hai, thật em sớm chuyển nhà, em cũng đoán sẽ chuyển ngoài ở, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi". Tô Thành Tài thở dài một tiếng: "Kỳ thực em là chuyển ngoài ở, nhưng em lập gia đình, ba thương em, em thể ích kỷ như "
Tô Cần vẫn gì, chờ .
Tô Thành Tài mặt hiện lên một tia hổ, : "Anh Hai, ... Hôm nay tới ủy ban thôn náo loạn, cũng bởi vì cái gì, chỉ là cho rằng.."
"Anh , cho rằng giấu chuyện , cho nên tới đây để nhường chuyện cho em, cho Cả, nhưng từng nghĩ tới, cũng là con của bà, cho dù thật sự lợi, dựa cái gì mà , nhường cho các ?" Tô Thành Tài kinh ngạc, dám tin, nhưng cũng nhanh liền giấu , biểu tình mặt khôi phục cái loại dáng vẻ bình thản .