"Tuy rằng như nhưng một phần đó cũng thuộc về chúng , chúng cũng thể nhường là nhường . Nếu lên tiếng mà nhượng bộ thì chúng còn sẽ bọn họ bắt nạt, bọn họ khó dễ. Suy cho cùng chúng vẫn nên rõ như thế bọn họ mới thể thế nào là ." Lục Tư Hoa ủng hộ ý nghĩ của Tô Cần: "Ông xã, cũng thể bởi vì chuyện ba em mà tự động nhường hết những thứ vốn dĩ thuộc về . Dù cho đồng ý thì em cũng đồng ý."
Tô Kiến Quốc : "Con cũng đồng ý.
Tô Kiến Binh/ Tô Kiến Dân: "Bọn con cũng đáp ứng"
Tô Cần đỡ trán: "Ba là nhường tiền nhường ngay ? Chỉ là tránh để phiền toái thôi, một việc cũng đừng nên tính toán chi li gì"
Lục Tư Hoa : "Mẹ con em tính toán chi li, thế còn bên thì ? Làm như thì bọn họ sẽ buông tha cho chúng ? Suy bụng bụng , nếu như bọn họ đối xử với chúng hơn một chút thì một ít tiền em cũng sẽ thật sự tính toán chi li như , nhưng mà hiện giờ em cảm thấy vui! Vãn Vãn của em suýt chút nữa gϊếŧ c.h.ế.t, còn bảo em nhường tiền cho bọn họ nữa ?"
Tô Cần : "Anh , cũng là nhượng bộ. Được , bây giờ đây."
Tô Kiến Quốc : "Ba, trong nhà cũng chỉ một ba, ba thể lấy ích lợi của bọn con để thành cho sự hiếu thảo của ba và tròn tình nghĩa em của ba , đến ngay cả em gái con cũng sẽ đồng ý"
Tô Cần há miệng th* d*c, trông thấy Tô Văn Vãn ở đằng cũng đang mở to đôi mắt thế là cũng đồng ý.
Không cho, dù cho là bất hiếu thì cũng sẽ cho!
Trông thấy dáng vẻ của ba Tô, Tô Văn Văn cũng lộ vẻ tươi , còn cần đến sự kiên trì của và các thì hiện giờ cô bé cảm thấy khá . Tuy rằng ba trọng tình nghĩa nhưng mà và các quản là ba cũng dần dần đổi.
Hơn nữa hiện giờ cũng từ từ nhận thức việc gia đình đang chiếm tiện nghi.
Lại ví như chuyện hôm nay, vốn dĩ giữa bí thư Lý và phòng con thứ hai đang kết nghĩa nhưng chú ba lợi dụng.
Thật đúng là lợi thì chui .
Trước lúc tách ở riêng, ba Tô cảm thấy như là chiếm tiện nghi, nhà là do ông bà nội Tô chủ, chuyện gì cũng đến lượt quản. Hiện giờ tách ở riêng thì đó chính là lợi ích xung đột giữa hai nhà nhỏ với , một khi lợi ích của nhà con thứ hai chịu ảnh hưởng thì dù là chất phác như ba Tô cũng thể ý thức , chắc là trong lòng lẽ cũng thoải mái?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-91.html.]
"Không , bất kể ngày mai thế nào cũng hộ khẩu, thương lượng chuyện chuyển nhà, con cùng theo ba mới ." Cuối cùng Tô Kiến Quốc vẫn cảm thấy quá yên tâm khi để ba một qua đó.
Tô Cần : "Chuyện hộ khẩu con cần theo , bác Lý của con ở đó con còn sợ sẽ xảy chuyện gì ?"
Tô Kiến Quốc : "Con theo, dù ngày mai con cũng chuyện gì , con cũng chơi, con sẽ cùng theo ba."
Cuối cùng cả nhà cùng thương lượng xong xuôi sẽ để cho Tô Kiến Quốc cùng Tô Cần lên trấn hộ khẩu, cũng như cả chuyện đất nền nhà và chuyển nhà.
Tô Vãn Vãn cũng nhưng đáng tiếc chuyện đến phiên cô bé, nên cô bé chỉ thể ngây ngốc ở trong nhà chờ bọn họ trở về.
Ngày hôm , Tô Cần hộ khẩu thuận lợi, đúng như bí thư Lý và cảnh sát Thôi ở đó thì còn chuyện gì mà thành công chứ?
Chuyện phiền toái duy nhất chính là chú ba chuyện từ mà lên trấn . Chú cũng lên huyện thành, lúc tiện đường công việc nên cũng một chuyến lên trấn cùng bọn họ.
Cuối cùng chuyện hộ khẩu chú ba cũng tham dự , Tô Cần cũng tạm thời để chú ba . Đó chẳng qua chỉ là chuyện theo bản năng mà thôi, sợ chú ba thì ba cũng sẽ nên mới vô thức giấu diếm.
Nếu như Vãn Vãn ý nghĩ của thì chắc chắn trong lòng cô bé sẽ tặng cho một ngón tay cái, rốt cuộc cũng thông minh chút rôi.
Xong xuôi chuyện hộ khẩu là trong lòng cũng nhẹ nhõm một nửa. Lúc hai ba con Tô Cần và Tô Kiến Quốc tìm ông Sơn Thúc, lúc thấy bọn họ chuyển nhà, phân đất nền nhà thì ông Sơn Thúc im lặng.
Từ xưa tới nay đất trong thôn vẫn luôn túng thiếu, đất nền nhà là đất thể gieo trồng mới . Gần đây đất nền nhà trong thôn cũng , chỉ rời xa thôn, ở ngay thôn bên cạnh còn mấy miếng đất nền nhà.
"Đất nền nhà ở trung tâm còn nữa, chỉ thể ở ngay thôn bên cạnh thôi, cần ?" Mà đất nền nhà ở bên cũng cho lắm, nhiều thôn dân đều chọn ở đó, bọn họ chỉ cảm thấy chọn ở đó là sẽ thiệt. ông Sơn Thúc cũng bất lực, đất thì ông cũng biến .
"Ông Sơn Thúc, ông dẫn hai ba con chúng xem thử xem , nếu như miếng đất đó chúng cảm thấy thì sẽ quyết định lấy." Quả thật Tô Cần cũng cảm thấy ở bên cạnh thì gì cả, chủ yếu vẫn thử xem xem miếng đất đó .