Nếu như lúc và cảnh sát Thôi đều chứng cứ, hoặc ngu ngốc thì liệu Tô Đại Lực lừa gạt ? Bỏ qua ân nhân chân chính của , coi mắt cá là viên ngọc sáng?
Tô Văn Văn và cũng ở thôn Hạ Hà đang chờ đợi bọn họ, lúc bọn họ khỏi chỗ vị bác sĩ già.
Vị bác sĩ già với bọn họ vết thương tay của Vãn Vãn nghiêm trọng lắm, trẻ nhỏ hồi phục nhanh khi dùng t.h.u.ố.c mấy ngày chuyển biến rõ ràng. Trước mắt đang dẫn dần khôi phục nên bọn họ cần quá lo lắng.
"Yên tâm , đứa nhỏ sẽ để tàn tật , ở đây nên cũng sẽ để con bé để tàn tật." Vị bác sĩ già an ủi Tô Cần và .
Trong lòng Tô Cần và Lục Tư Hoa cảm kích, thể gặp một bác sĩ như là may mắn của bọn họ. Có trách nhiệm như mà cũng chỉ thu tượng trưng một chút khoản tiền nhỏ, đối với những đang eo hẹp về tiền bạc như bọn họ chẳng khác gì là công ơn lớn lao.
Tay của đứa nhỏ thương, nếu như trị liệu thì sẽ để tàn tật hoặc cũng thể sẽ để di chứng gì đó. Chuyện đối với trẻ nhỏ mà chính là một đả kích nặng nề. Nếu như sức chịu đựng tâm lý kém chút thậm chí còn bởi mà cảm thấy tự ti.
Sau khi khỏi chỗ vị bác sĩ già, bọn họ rẽ tòa nhà công xã, cán bộ công chức trong công xã vẫn còn ở đây tan .
"Xin , bí thư của chúng vẫn còn trở về."
Mọi ở đây chờ là trở về ? Chắc hẳn là bí thư sẽ trở về là ngày mai tới". Trợ lý của bí thư công xã ngượng ngùng .
Tô Cần và Lục Tư Hoa cũng còn cách nào khác, bí thư công xã ở đây thì bọn họ cũng thể cấp chứng minh , chuyện hộ khẩu cũng đành hoãn đợi về . Mặc dù thất vọng nhưng cả Tô Cần và Lục Tư Hoa cũng nghĩ quá nhiều, chắc chắn là do bí thư chuyện quan trọng cần nên thể lúc nào cũng ở tại công xã mãi ?
Bọn họ bỏ tất cả tài liệu trong túi ngoài cửa công xã.
Vừa mới đến cửa thôn, mấy dân khác trong thôn trông thấy bọn họ cho bọn họ bí thư Lý đến thôn Hạ Hà tìm ân nhân nhặt của rơi nhưng lấy, đến chuyện mạo nhận của Tô Đại Lực mà suýt chút nữa giam, một năm một mười kể hết chuyện cho Tô Cần và Lục Tư Hoa .
Tô Cần nhíu mày, còn chuyện nữa ?
Lúc việc nhưng thật sự từng nghĩ đến nhận sự báo đáp nào, càng nghĩ đến mà bọn họ nhặt phiếu là bí thư Lý, trùng hợp như ? mà cả...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-83.html.]
Trong lòng Tô Cần chút tư vị nên lời, nhận báo đáp là một chuyện nhưng khác mạo nhận thì... luôn cảm thấy trong lòng chút quá dễ chịu.
Từ nhỏ đến lớn cả luôn ỷ phận cháu đích tôn nên ít ức hϊếp, lợi dụng .
Anh là trung thực nên dù lợi dụng cũng lên tiếng mà chỉ em hòa thuận. mà cả càng lúc càng voi đòi tiên, bây giờ đến ngay cả chuyện nhận vơ chuyện cũng dám ?
Tô Vãn Vãn xong cảm thấy vui vẻ, cô bé ngờ tới cái tên Tô Đại Lực thể ngu ngốc như thế, đến ngay cả chuyện nhận vơ như cũng dám giành ?
mà nghĩ chuyện như chỉ e ở thời đại cũng ít, cướp công lao, cướp chức vụ, thậm chí còn dám thừa dịp lên cướp cơ hội đại học của khác, tầng tầng lớp lớp xuất hiện ngừng. Hiện giờ giống như đời , khi đó máy tính trở nên phổ biến nhưng những chuyện tựa như việc mạo nhận vẫn ở đời , huống chi là hiện giờ thể ?
Nghe ý của dân trong thôn thì chắc hẳn bí thư Lý vạch trần quỷ kế của Tô Đại Lực ngay tại chỗ?
Nội tâm của cô bé liên tục tán thưởng, cái bí thư Lý đúng là hồ đồ, thể vạch trần trò mạo nhận của Tô Đại Lực ngay tại chỗ thì việc chắc chắn thể hồ đồ .
Tô Cần tạm biệt dân trong thôn cùng Lục Tư Hoa về nhà .
Còn tới cửa sân thấy bên trong đang truyền đến tiếng chuyện, là giọng của bà Tô: "Bí thư Lý, cho , Tảo Tảo nhà chúng phúc lắm đấy, ..."
Còn dứt câu thì bí thư Lý phát hiện Tô Cần từ ngoài cửa , vội vàng lên nghênh đón: "Cậu chính là đồng chí Tô Cần ?"
Tô Cần bí thư Lý , mặc dù trong lòng chuẩn từ rằng bí thư Lý tới nhà nhưng khi tận mắt thấy vẫn cảm thấy lo lắng.
Trước bí thư Lý vẫn thường xuyên xuống nông thôn, cũng từng tới Hạ Hà cho nên đương nhiên Tô Cần cũng . Lần đối mặt với lãnh đạo công xã gần như khiến nhịp tim của cũng đập nhanh hơn, khẩn trương đến mức lời.
Lục Tư Hoa cũng chút khẩn trương, cô ôm c.h.ặ.t t.a.y Tô Vãn Vãn siết c.h.ặ.t, Vãn Vãn tất nhiên cũng cảm nhận .
Cô bé cũng tò mò bí thư Lý, đây chính là bí thư công xã nhân dân ? Trông cũng khác gì một nông dân bình thường là mấy, mặc bộ quân trang cũ, mặt nếp nhăn, thoạt ước chừng năm mươi tuổi.