Tô Kiến Binh tò mò thoáng qua cả, chỉ cảm thấy cả kỳ lạ, từ khi Kiến Hoành tới đây, từ việc đến lời đều chút kỳ lạ.
Tô Kiến Dân chẳng gì cả, trong mắt chỉ đồ ăn, trong miệng nhét đầy thức ăn, nhét tràn cả , phình cả má, giống như một chú chuột đang gặm đồ ăn.
"Tới đây, Kiến Hoành, ăn nhiều một chút, con đang tuổi phát triển, ở chỗ chú Hai cần khách sáo." Tô Cần gắp một đũa cho .
Tô Kiến Quốc : "Anh Kiến Hoành, ba em đối xử với đúng ? Còn hơn cả đứa con trai ruột là em đấy, nhớ kỹ ba em thế nào, nhớ rõ em nữa, nếu bắt nạt ba em, chớ quên đ.á.n.h "
Tô Kiến Hoành ăn : "Đó là tất nhiên, chú Hai là chú ruột của , nếu chú bắt nạt, thể mặt chú chứ."
Tròng mắt Tô Kiến Quốc đảo, ghé sát nhỏ giọng hỏi : "Nếu bắt nạt ba em là ba , hoặc là... bà nội thì ?"
Tô Kiến Hoành ngây ngẩn cả , một lúc lâu vẫn chuyện.
"Như thế nào, cảm thấy khó xử? Đó là ba , cảm thấy cho dù ba sai, cũng sẽ ở phía ba em ?" Tô Kiến Quốc xây xầm mặt mày.
Tô Kiến Hoành : "Đó là ba , dù , đó cũng là ba , thể bọn họ ?"
Tô Kiến Quốc : "Nếu vẫn như , chẳng sẽ biến thành ba em đây ư?"
Lúc nhóc lời , ánh mắt của Tô Cần quét đây, Kiến Quốc ha ha hai tiếng, về phía ba với ánh mắt xin , tiếp tục chuyện với Kiến Hoành: "Trước ba em cũng thế, ông bà cái gì, ba đều phản đối, kết quả ba sống thế nào? Bị chèn ép, khó một chút là trâu ngựa cho nhà bác cả."
Tô Kiến Hoành đỏ mặt, phản bác: "Chú Hai chỉ trâu ngựa cho nhà con cả tụi , phần lớn món tiền đó đều dành cho chú Ba học mà. Nói đây là cái giá mà ba em trả cũng sai đúng ?"
Tô Kiến Quốc cũng mặc kệ Tô Cần bên đang trừng mắt nhóc, tiếp tục giáo d.ụ.c, "Trả giá theo cách oán hận, thế nhưng cuối cùng tiếng nào ?"
Tô Kiến Hoành đó dùng sức nghĩ, thật đúng là . Chú Hai là cả nhà họ Tô công nhận, thể chịu khổ nhất, năng lực nhất, oán hận, nhiều suy tính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-71.html.]
là từ ông bà nội, cho tới mỗi trong nhà con cả bọn họ, dường như một ai cái giá chú Hai trả, coi đó là điều đương nhiên. Bọn họ cứ hút công sức chú Hai bỏ , khó một chút, tựa như đỉa đói tham lam hút lấy, kiềm chế nổi.
"Anh cũng như ?" Tô Kiến Quốc nện một b.úa trong lòng .
Tô Kiến Hoành dùng sức lắc đầu, , dựa mà bắt chịu thiệt như . Dù cho cố gắng, cũng là vì gia đình nhỏ của , dựa mà hút m.á.u như đỉa chứ?
"Không, "
Tô Kiến Quốc : "Người thông minh, là như chú Ba. Lúc Kiến Hoành qua, khóe miệng nhóc nở một nụ , "Anh cảm thấy, nên sống giống như chú Ba ? Biết vì tất cả đều cảm thấy chú Ba là nhất ?"
Tô Kiến Hoành dùng sức suy nghĩ, lắc đầu, thật sự . chỉ , chú Ba cực kỳ , riêng gì cảm thấy chú , nhà họ Tô đều cho rằng chú , chú là nhất.
"Bởi vì chú Ba luôn ở phần lý. Mặc kệ là ai, cái gì, chú vĩnh viễn giúp lý giúp cho nên nhiều đều phục chú , như ?"
Tô Kiến Hoành dùng sức nắm tay, "Đây là kết quả mà nỗ lực, chú Ba là thần tượng của "
"Vậy giống chú , lúc bắt nạt ba em, , bởi vì ba của em nhất định sẽ việc gì vô lý, chắc chắn là do ba sai. Anh thể vì bọn họ là ba , ném lý sang một bên, đó đầu óc giúp đỡ, biến thành ba em thứ hai đó." Lúc nhóc xong lời , Kiến Quốc nhận cái chăm chú của Tô Cần.
Tô Vãn Vãn , khóe mắt run rẩy một hồi, trai của cô bé, thật sự khả năng lừa quá đỉnh, từng từng , quả sự mà chút phong thái của chú Ba. Anh cả còn nhỏ như , chờ trưởng thành, chỉ sợ còn ghê gớm hơn cả chú Ba.
Nghĩ , cô bé thở dài nhẹ nhõm một . Cô bé vẫn luôn sợ chú Ba là một nhân vật quá ghê gớm, dù trong sách nữ chính luôn kiêng kị chú , nhà con thứ hai đều thiện lương, dù bắt nạt thật, e rằng còn giúp chú đếm tiền. Giờ thấy cả như ,cô bé yên tâm hẳn.
Đồng thời trong lòng nghi vấn, nếu từ nhỏ cả giỏi như , vì bước lên con đường tội phạm, nam nữ chính biến thành đá lót đường chứ?
Rốt cuộc lúc xảy chuyện gì? Tất cả thứ, trong sách cũng giải thích, mãi cho tới khi quyển sách kết thúc, bí ẩn nãy vẫn giải mã.
Tô Kiến Hoành cơm nước xong mới trở về, tất nhiên mang thứ gì ngoài, tưởng nhà chú Hai cho ăn. Dù lúc Kiến Hoành nhà chú Hai bắt gào lên, đều .