XUYÊN THÀNH MỆNH CẨM LÝ TRONG TRUYỆN THẬP NIÊN - Chương 67

Cập nhật lúc: 2026-04-06 12:46:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Cần xách sang một bên, đó giáo d.ụ.c: "Có con cảm thấy con sang nhà chú Hai ăn bữa cơm là chuyện đương nhiên ? Chỗ chú Hai chỉ thể cho con ăn, còn con ăn no chùi sạch mép là thể rời ?"

 

Tô Kiến Hoành gì, nhưng vẻ mặt tỏ ý như .

 

"Kiến Hoành, con mười bốn tuổi, thêm mấy năm nữa sẽ kết hôn lập gia đình, chẳng lẽ con vĩnh viễn chí tiến thủ ? Nhìn thấy cái gì ăn ngon, là đòi cướp, chỉ cần thể để con cướp , chính là bản lĩnh của con. con nghĩ tới , vì Kiến Quốc gọi con là ăn cướp? Mỗi một hành vi mà con lúc chẳng khác gì ăn cướp ?"

 

Tô Kiến Hoành bĩu môi lời nào, trong lòng uất ức c.h.ế.t, còn chỉ ăn miếng phổi heo , cái gì mà so đo, bàn nhiều đồ ăn , cứ ăn đấy, bọn họ thể thêm mà, thế với ?

 

Cậu phản bác, nhưng càng ăn những món ăn thơm ngào ngạt , vì đồ ăn, nén những lời suýt nữa thốt khỏi miệng, mạnh mẽ nuốt hết trong bụng, chỉ dùng đôi mắt uất ức về phía Tô Cần.

 

Tô Cần thật sự hận sắt thành thép, đối với đứa cháu trai , cũng hy vọng thể sửa tính, đừng học cái thói như ba , cuối cùng gây họa những em khác. Bên nhà bác Cả chỉ một thằng con trai là Kiến Hoành, về thể gây họa cho ai, ngoại trừ em họ thì chẳng còn ai khác. Chỉ sợ về Kiến Quốc sẽ chịu cảnh Kiến Hoành quấy rầy lâu dài, Tô Cần sửa mấy cái thói hư tật của , cũng bớt chút phiền toái cho Kiến Quốc.

 

Anh cũng Kiến Quốc giống như , bên nhà bác Cả chèn ép. Chẳng sợ Kiến Quốc giống như , quá thành thật nên bắt nạt, nhưng nếu Kiến Hoành quấn lấy Kiến Quốc giống như t.h.u.ố.c cao bôi da ch.ó, e là Kiến Quốc cũng cách nào. Chính nhân quân t.ử, vĩnh viễn sẽ đấu tiểu nhân, huống chi bên nhà bác Cả vốn quá mức vô .

 

Anh cắt đứt khả năng đó, nếu thể giáo d.ụ.c Kiến Hoành đầu , đó là một công đôi việc. Giáo d.ụ.c nổi, cũng cho Kiến Hoành , thành thật chất phác, còn thể lợi, nếu chơi , cứ để chú Hai của tới dạy dỗ .

 

"Con cảm thấy, tạm thời chiếm chỗ lợi, là con thể chiếm lợi cả đời ? Con chiếm lợi trong nhà, bên ngoài còn thể tiếp tục há miệng chờ sung ?"

 

Tô Kiến Hoành bĩu môi, đôi mắt vẫn đồ ăn bàn, đang cảm thán mấy món đồ ăn còn thể ăn miệng nữa ?

 

Tô Cần hận sắt thành thép, hóa nhiều như , thằng nhóc Kiến Hoành lỗ tai câu nào? Anh cả chị dâu dạy dỗ con cái như thế nào ?

 

Anh thể mặc kệ cả chị dâu, nhưng đứa nhỏ Kiến Hoành mà lớn lên, thể trơ mắt dạy hư dạy hỏng.

 

"Kiến Hoành, con định vĩnh viễn tiếp tục như ?" Tô Cần nặng mặt hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-67.html.]

Tô Kiến Hoành bĩu môi: "Vậy chú cho con ăn thịt , ăn xong con sẽ ."

 

Tô Cần chỉ ngoài cửa, hét lên: "Cút! Mày cút ngoài cho tao!"

 

Tô Kiến Hoành dọa nhảy dựng, từng thấy chú Hai tức giận như , dù cho lấy chiếc đũa đ.á.n.h , cũng thật sự cảm nhận cảm giác phẫn nộ chú Hai như lúc . , chỉ một câu đơn giản, Kiến Hoành thật sự cảm giác lửa giận đốt hừng hực , còn cảm giác thất vọng đến tột cùng.

 

Tô Kiến Hoành : "Không, bà nội kêu con đây ăn cơm với chú, con về . Chờ lát nữa con còn lấy đồ ăn về cho bà nội nữa."

 

Tô Cần tức giận đến mức chuyện cùng nữa, đứa nhỏ cả chị dâu hỏng, khi còn nhỏ như thế, trưởng thành lệch lạc đến mức .

 

Bàn tay to vươn , Tô Cần xách Kiến Hoành lên, hai lời chuẩn ném ngoài cửa.

 

Tô Kiến Hoành bắt tay ôm lấy Tô Cần, kêu: "Chú Hai, con là cháu trai của chú, cháu trai ruột mà! Sao chú thể đối xử với con như , chẳng chỉ là mấy món ăn thôi , keo kiệt đến hả, chú Hai, chú thể . Tách hộ , chú xem con là cháu trai nữa ?"

 

Cậu lớn tiếng kêu, nhà bác Cả bên chú ý, ngay cả bà nội Tô cũng ló đầu , rống lên một tiếng: "Không chỉ là chút thức ăn thôi , cần ôm khư khư thế ! Đó là cháu trai mày, kẻ thù của mày!"

 

Tô Thành Tài lạnh lùng tất cả, vẻ mặt đắc ý của Tô Đại Lực và Lưu Chiêu Đệ Cũng tránh đôi mắt của . Ánh mắt của lóe lên, mắt thấy bà nội Tô sắp lao mắng nhà Hai bên .

 

Anh kéo tay bà nội Tô , kéo bà sang một bên: "Mẹ, đừng xen ."

 

Bà nội Tô trừng mắt: "Sao hả, con cũng cảm thấy thằng Hai bắt nạt cháu trai là đúng ?"

 

Tô Thành Tài thoáng qua Tô Đại Lực cũng đang ở bên trừng mắt, thầm bên tai bà nội Tô vài lời.

 

khẽ nhíu mày, nửa tin nửa ngờ về phía : "Thật sự?" Nhận câu trả lời vô cùng chắc chắn của con trai út, bà nội Tô buông lỏng mặt mày, cũng định tìm Tô Cần nữa, bà : "Con dâu cả, xào một ít đồ ăn , chờ ông già về là thể ăn cơm"

 

 

Loading...