Mặc dù là nếu sự góp sức của chú Hai thì sẽ ít lợi thế hơn, nhưng phần lớn lợi thế đều ở chỗ nhà con cả bọn họ, sẽ chuyện cô mất quả dưa để nhặt hạt vừng .
Huống chi cô còn Tảo Tảo, đúng là một tiểu phúc tinh.
Nhắc đến Tảo Tảo, mặt của cô bé lúc nào cũng nở nụ , xem cô thể lợi dụng Tảo nha đầu để chiếm trái tim của bà cụ.
Bà cụ coi Tảo nha đầu như một bảo bối, trông như một quả nhãn cầu, thể hận mà chỉ thể ngày ngày ngậm trong miệng.
Lưu Chiêu Đệ liếc về phía nhà chú hai, cảm thấy bản quá lợi hại, ngu xuẩn giống như nhà chú hai, chẳng nhà họ cô đ.á.n.h bại ?
Nghĩ nghĩ một cách mãn nguyện, mặt cô càng hiện rõ vẻ đắc ý.
"Lấy chút củi mà lâu như , lề mề bên ngoài gì, còn mau cút !" Tiếng c.h.ử.i của bà nội Tô vang từ phòng bếp.
Lưu Chiêu Đệ nhếch mép trợn mắt, nhưng khi bước bếp, cô nở nụ như chuyện gì xảy .
Nhà con trai thứ hai thể , trong thời gian mấy phút đó, Lưu Chiêu Đệ nghĩ nhiều chuyện như .
Lúc nhà họ đang tràn ngập niềm vui, mặt ai cũng nở nụ , Lục Tư Hoa đang rửa sạch nội tạng và xương. Thời tiết nóng, những thứ lòng, xương thật nhanh, thì sẽ bốc mùi.
Tô Cần đốt lửa cho lò bếp bên ngoài, rửa chiếc nồi mới mua, rửa một hồi, chạy sang nhà bếp bên xin bà nội Tô ít dầu, xin nhiều, mặc dù nhưng vẫn bà nội Tô mắng cho một trận, hứa với bà sẽ trả mới thể lấy một ít dầu.
Anh cũng chả đến đó xin dầu, nhưng trong nhà dầu, đành c.ắ.n răng đến đó. Bà mắng thì kệ, dù cũng lấy dầu .
Anh quen với lời mắng c.h.ử.i của bà nội Tô, chỉ đành tai lọt tai .
Chiếc nồi sắt mới mua nếu tráng kĩ một lượt dầu thì sẽ dễ rỉ sắt. Có vẻ tốn dầu, nhưng để giữ độ bền cho chiếc nồi thì tốn chút dầu là gì?
Anh tráng một lượt dầu, nhanh ch.óng đặt lên bếp, nấu từ từ lửa.
Đợi Lục Tư Hoa rửa xong nội tạng và xương thì Tô Cần cũng đun nóng nồi.
"Bỏ thịt mỡ và mỡ heo chiên , thịt mỡ và mỡ heo chắc thể chiên một nồi nhỏ." Lục Tư Hoa đổ thịt mỡ và mỡ heo rửa sạch trong nồi.
"Chỗ để , em nghỉ ngơi , hôm nay em cũng mệt ." Tô Cần gọi Kiến Quốc đến giúp đốt lửa, còn tự bắt đầu chiên dầu.
Lục Tư Hoa cũng khách sáo, chiên dầu cũng công việc khó khăn gì, Tô Cần từng qua nhiều , thể , cô cần chằm chằm một cách lo lắng gì: "Chiên dầu xong thì nhớ gọi em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-65.html.]
Lục Tư Hoa gỡ thắt lưng, cuối ngày cảm thấy lưng đau. Tô Kiến Dân thấy , liền chạy đến: "Mẹ, con đ.ấ.m lưng cho ."
Cô thì xuống, nắm đ.ấ.m nhỏ của Kiến Dân bắt đầu giúp cô đ.ấ.m lưng, Lục Tư Hoa cảm động. Mặc dù cô may gặp một chồng như , nhưng những đứa con của cô hiếu thảo, điều khiến cô cảm thấy vui vẻ yên tâm.
Nhìn cô con gái nhỏ đang ngủ giường, chiếc khăn bồng kề con bé, lòng cô lóe lên sự ấm áp, thoải mái.
"Mẹ, con đ.ấ.m thoải mái ?" Tô Kiến Dân xoa xoa đ.ấ.m đ.ấ.m hỏi.
Lục Tư Hoa : "Kiến Dân của giỏi quá, mới nhỏ thế mà đ.ấ.m lưng cho ."
Tô Kiến Dân xong vui, bàn tay nhỏ bé càng dùng lực mạnh hơn.
Rất nhanh, hương thơm của mỡ heo tỏa , Tô Kiến Dân ngửi, suýt thì ch** n**c miếng, bàn tay đ.ấ.m lưng dần dần chầm chậm .
Bã mỡ heo nhiều món, đủ để cả nhà họ ăn trong thời gian dài. Đã bao lâu ăn món ăn từ bã mỡ heo? Tô Kiến Dân vắt óc suy nghĩ, hình như là lâu , đếm từng ngày từng ngón tay, dường như đếm hết.
"Mẹ, xong ." Không lâu , Kiến Quốc đến gọi Lục Tư Hoa.
Lục Tư Hoa dậy, đến lúc cô thể hiện khả năng của , mặc dù eo vẫn còn đau, nhưng cô vẫn một cách vui vẻ. Thấy Tô Cần đổ bã mỡ heo , đựng đầy nửa nồi, đang rắc muối lên.
Lục Tư Hoa rửa sạch tay và bắt đầu nấu món ăn đặc biệt của cô , phổi heo kho tàu.
Phổi heo là một món ăn hiếm , lúc rửa tốn sức một chút, nhưng rửa sạch , mùi vị của nó khi nấu lên gọi là tuyệt cú mèo.
Còn một ít ruột già cô xát muối lên, chờ luộc với nước sôi để tới ngày mai ăn.
Hôm nay họ mua nhiều gia vị, đủ để món phổi heo kho tàu.
Rất nhanh, mùi thơm lan tỏa, cái mùi thơm kể khiến những nhà bác cả và nhà ch** n**c miếng, mà ngay cả Tô Vãn Vãn đang ngủ cũng mùi thơm đ.á.n.h thức.
Cô bé hít mũi, mùi thơm quá...
Mùi hương chỉ mê hoặc Tô Vãn Vãn ch** n**c miếng ròng ròng, mà còn quyến rũ luôn cả gia đình bác Cả cầm lòng nuốt ngụm nước miếng, nhất là Tô Kiến Hoành, tiếng nuốt nước miếng rõ to, thậm chí còn sợi chỉ bạc khả nghi chảy xuống từ khóe miệng.
"Tám trăm năm ăn đồ ngon gì, mà khiến chúng mày thèm ăn đến mức hả! Là ghét bỏ mấy món tao thể ăn?" Tuy rằng bà nội Tô cũng tò mò thứ gì phát mùi hương thơm lừng như , nhưng một nhân vật tồn tại với vị trí tối cao trong gia đình , tất nhiên thể thật sự đến gia đình nhà thằng Hai để xem xem nhà nó đang nấu cái gì mà thơm như .